Tin vui cho những ai yêu mến Thích Học Toán. Mong ngày anh trở lại được nhiều bình yên:
http://www.ngobaochau.wordpress.com
Trân trọng!
Labels (CÁC THỂ LOẠI):
AE-ECONOMICS
(4)
AE-JOURNALISM
(5)
AE-LAW
(6)
AE-WRITINGS
(17)
ANH VĂN
(9)
ÂM NHẠC
(15)
BÁO CHÍ
(33)
CLIPS
(33)
DỊCH THUẬT
(21)
ĐỊA DANH
(7)
GHI CHÉP
(139)
GÓP NHẶT
(22)
HÌNH ẢNH
(16)
KINH TẾ
(20)
LUẬT
(32)
PHIM
(7)
SÁCH
(14)
THƠ
(29)
TÔN GIÁO
(3)
TRIẾT HỌC
(4)
TRUYỆN NGẮN
(20)
Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011
Nước mắt đàn ông chảy vào trong
Chúng tôi đến với Sóc Trăng vào một ngày cuối tháng 8. Sau một quãng đường dài lội bộ băng qua con đường bùn lầy lội bắn lên tới đầu gối, chúng tôi đã đến ngôi nhà mà mình cần tìm. Lúc đến nhà, chị Trần Thị Hồng Nhiên cùng với mẹ và con trai lớn mới học lớp năm đang đi ngoài đồng mót lúa suốt. Đó là một công việc nặng nhọc và thu nhập chỉ vừa đủ để lo cho một bữa cơm đạm bạc trong gia đình. Anh Trần Nhất Vinh ở nhà giữ đứa con trai Út mới ba tuổi.
Hồi mới cưới nhau, người trong xóm cứ khen mãi đôi vợ chồng trẻ Nhiên – Vinh đúng là trời sinh ra một cặp: anh đẹp trai, cao ráo, hiền lành, chăm chỉ làm việc; chị cũng là hoa khôi của làng, hiếu thảo và nghe lời cha mẹ. Những lời chúc phúc của xóm giềng, bà con hai họ giành cho đôi vợ chồng trẻ mới đây thôi mà giờ đây điều không may đã xảy đến làm xiêu vẹo cả một gia đình vốn được mọi người mong đợi là ấm êm và hạnh phúc.
Hồi có thai con trai Út, chị Hồng Nhiên vì tham công tiếc việc nên giấu chồng đi mót lúa mướn, không may chị bị ngã bụng đập xuống đất. Nên đứa con Út mới sinh ra được vài tháng thì bị xuất huyết não. Đến nay, em đã ba tuổi nhưng chỉ biết bi bô gọi mấy tiếng “cha cha”. Mỗi lần bị xúc động mạnh, em thường lên cơn co giật, tay chân quéo lại, mặt mài méo xệch, nước bọt trào ra cả mặt đến khoảng một tiếng đồng hồ. Khuôn mặt ngây thơ, bụ bẫm của đứa trẻ ba tuổi đã bị lệch hẳn sang một bên, đó là di chứng của những lần lên cơn co giật thập tử nhất sinh.
Bệnh tình của con đã mấy năm nay không có tiền thuốc thang. Làm được bao nhiêu tiền anh chị dồn hết vào đưa con đi bệnh viện. Gánh nặng cơm áo gạo tiền cũng không làm cho người cha trẻ xót xa bằng việc chứng kiến con mình mỗi khi lên cơn co giật. Anh chị bán hết đất đai của cha mẹ cho, chỉ để lại khoảng năm mét vuông đất làm nền nhà, bằng những hi vọng nhỏ nhoi như ngọn đèn treo trước gió mong có thể trị bệnh cho con, mong cho con mình có thể bình thường và phát triển như bao đứa trẻ khác. Dẫu hi vọng đó mong manh và dễ vỡ lắm nhưng người cha trẻ vẫn hàng ngày cắn răng chịu đựng những cơ cực trong cuộc sống mưu sinh chứ không chấp nhận cảnh con trai của mình đau đớn, quằn quại trong cơn khốn cùng của bệnh tật.
Đứa con trai lớn của anh mới học lớp năm, nhưng có lẽ được sinh ra và lớn lên trong cảnh nghèo khổ của gia đình cùng với đứa em bệnh tật nên đã sớm ý thức về cuộc sống tự lập. Em còn quá nhỏ để có thể cùng với ba mẹ làm những công việc nặng nhọc kiếm tiền lo cho em trai. Chúng tôi chết lặng người đi khi chứng kiến cảnh một đứa bé mới học lớp năm, lặn ngụp dưới ao để bắt từng con ốc lát làm thức ăn cho bữa cơm chính của gia đình.
Khi đi ghi hình phim trường tại TP. Hồ Chí Minh, điều lỡn vởn trong đầu anh suốt mấy ngày hôm nay không phải là những mới lạ ồn ào nơi phố thị, không phải là ánh đèn đêm rực rỡ sắc màu, không phải là những con người mới quen thân mà có lẽ cả nữa đời còn lại anh chưa chắc có cơ hội nào gặp lại mà là hình ảnh đứa con trai nhỏ ở nhà mà chị Nhiên gọi lên nói là con đang sốt. Anh sốt ruột mòn mỏi mong được về với gia đình bé nhỏ của mình càng sớm càng tốt. Khi MC Thanh Thảo mới hỏi câu đầu tiên về đứa con trai nhỏ của mình, người cha trẻ đã khóc, nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt đầy nghị lực và khắc khổ của anh khiến tôi không kìm nén được cảm xúc của mình. Dẫu biết thiên hạ ghét lắm nước mắt đàn ông nhưng tôi xin hãy cho những đàn ông một lần được khóc vì họ cũng là những con người bằng xương, bằng thịt và biết cảm nhận được nỗi đau của người khác và bản thân mình. Cho tôi xin người đàn ông kia một lần được khóc và cầu mong nước mắt của anh được chảy về tim.
16/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
(một ngày ở đâu đây)
Hồi mới cưới nhau, người trong xóm cứ khen mãi đôi vợ chồng trẻ Nhiên – Vinh đúng là trời sinh ra một cặp: anh đẹp trai, cao ráo, hiền lành, chăm chỉ làm việc; chị cũng là hoa khôi của làng, hiếu thảo và nghe lời cha mẹ. Những lời chúc phúc của xóm giềng, bà con hai họ giành cho đôi vợ chồng trẻ mới đây thôi mà giờ đây điều không may đã xảy đến làm xiêu vẹo cả một gia đình vốn được mọi người mong đợi là ấm êm và hạnh phúc.
Hồi có thai con trai Út, chị Hồng Nhiên vì tham công tiếc việc nên giấu chồng đi mót lúa mướn, không may chị bị ngã bụng đập xuống đất. Nên đứa con Út mới sinh ra được vài tháng thì bị xuất huyết não. Đến nay, em đã ba tuổi nhưng chỉ biết bi bô gọi mấy tiếng “cha cha”. Mỗi lần bị xúc động mạnh, em thường lên cơn co giật, tay chân quéo lại, mặt mài méo xệch, nước bọt trào ra cả mặt đến khoảng một tiếng đồng hồ. Khuôn mặt ngây thơ, bụ bẫm của đứa trẻ ba tuổi đã bị lệch hẳn sang một bên, đó là di chứng của những lần lên cơn co giật thập tử nhất sinh.
Bệnh tình của con đã mấy năm nay không có tiền thuốc thang. Làm được bao nhiêu tiền anh chị dồn hết vào đưa con đi bệnh viện. Gánh nặng cơm áo gạo tiền cũng không làm cho người cha trẻ xót xa bằng việc chứng kiến con mình mỗi khi lên cơn co giật. Anh chị bán hết đất đai của cha mẹ cho, chỉ để lại khoảng năm mét vuông đất làm nền nhà, bằng những hi vọng nhỏ nhoi như ngọn đèn treo trước gió mong có thể trị bệnh cho con, mong cho con mình có thể bình thường và phát triển như bao đứa trẻ khác. Dẫu hi vọng đó mong manh và dễ vỡ lắm nhưng người cha trẻ vẫn hàng ngày cắn răng chịu đựng những cơ cực trong cuộc sống mưu sinh chứ không chấp nhận cảnh con trai của mình đau đớn, quằn quại trong cơn khốn cùng của bệnh tật.
Đứa con trai lớn của anh mới học lớp năm, nhưng có lẽ được sinh ra và lớn lên trong cảnh nghèo khổ của gia đình cùng với đứa em bệnh tật nên đã sớm ý thức về cuộc sống tự lập. Em còn quá nhỏ để có thể cùng với ba mẹ làm những công việc nặng nhọc kiếm tiền lo cho em trai. Chúng tôi chết lặng người đi khi chứng kiến cảnh một đứa bé mới học lớp năm, lặn ngụp dưới ao để bắt từng con ốc lát làm thức ăn cho bữa cơm chính của gia đình.
Khi đi ghi hình phim trường tại TP. Hồ Chí Minh, điều lỡn vởn trong đầu anh suốt mấy ngày hôm nay không phải là những mới lạ ồn ào nơi phố thị, không phải là ánh đèn đêm rực rỡ sắc màu, không phải là những con người mới quen thân mà có lẽ cả nữa đời còn lại anh chưa chắc có cơ hội nào gặp lại mà là hình ảnh đứa con trai nhỏ ở nhà mà chị Nhiên gọi lên nói là con đang sốt. Anh sốt ruột mòn mỏi mong được về với gia đình bé nhỏ của mình càng sớm càng tốt. Khi MC Thanh Thảo mới hỏi câu đầu tiên về đứa con trai nhỏ của mình, người cha trẻ đã khóc, nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt đầy nghị lực và khắc khổ của anh khiến tôi không kìm nén được cảm xúc của mình. Dẫu biết thiên hạ ghét lắm nước mắt đàn ông nhưng tôi xin hãy cho những đàn ông một lần được khóc vì họ cũng là những con người bằng xương, bằng thịt và biết cảm nhận được nỗi đau của người khác và bản thân mình. Cho tôi xin người đàn ông kia một lần được khóc và cầu mong nước mắt của anh được chảy về tim.
16/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
(một ngày ở đâu đây)
Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011
Trailer Lục Lạc Vàng 25/9/2011
Mời các bạn xem trailer Lục Lạc Vàng phát sóng ngày 25.9.2011 trên kênh VTV1.
15.9.2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011
Anh hùng lao động Hồ Giáo, Lục Lạc Vàng và tôi
Chương trình Lục Lạc Vàng khi đi ghi hình tại Quảng Nam đã có dịp ghé qua Quảng Ngãi thăm anh hùng lao động Hồ Giáo, người duy nhất trong ngành chăn nuôi gia súc Việt Nam được nhà nước hai lần truy tặng danh hiệu anh hùng lao động.
Người anh hùng lao động năm nào giờ đây đã là một cụ già trên 80 tuổi. Vì tuổi già nên ông đã nghỉ việc ở trang trại chăn nuôi của mình khoảng hai năm nay. Đứa cháu ruột tên là Hồ Ngọc Tâm, người đã từ bỏ ước mơ trở thành kỹ sư xây dựng để nối nghiệp ông Hồ Giáo. Hiện nay Tâm đang thay ông chăm sóc đàn gia súc mà ông đã tận tay nuôi dưỡng mấy chục năm qua. Tuổi đã cao nhưng đôi mắt của người anh hùng lao động vẫn rất sáng, đôi tai ông vẫn rất to và trí tuệ vẫn còn minh mẫn.
Người anh hùng lao động năm nào giờ đây đã là một cụ già trên 80 tuổi. Vì tuổi già nên ông đã nghỉ việc ở trang trại chăn nuôi của mình khoảng hai năm nay. Đứa cháu ruột tên là Hồ Ngọc Tâm, người đã từ bỏ ước mơ trở thành kỹ sư xây dựng để nối nghiệp ông Hồ Giáo. Hiện nay Tâm đang thay ông chăm sóc đàn gia súc mà ông đã tận tay nuôi dưỡng mấy chục năm qua. Tuổi đã cao nhưng đôi mắt của người anh hùng lao động vẫn rất sáng, đôi tai ông vẫn rất to và trí tuệ vẫn còn minh mẫn.
Hồ Ngọc Tâm đang chăm sóc một con trâu giống Mura có nguồn gốc từ Ấn Độ
Hồ Giáo nổi tiếng vì là người chưa bao giờ học về ngành thú y, đặc biệt là bò sữa. Thế nhưng những gì mà ông làm được lại quá sức tưởng tượng của mọi người. Vào khoảng năm 1960, lúc cuộc chiến của dân tộc sắp bước vào giai đoạn đỉnh điểm, Hồ Giáo nhận nhiệm vụ về với nông trường Ba Vì để chăn nuôi bò sữa. Thời đó phương tiện vật chất, kỹ thuật còn rất nhiều thiếu thốn, người chăn bò phải lao động bằng sức người quần quật cả ngày lẫn đêm với đàn bò của mình. Ngày về với nông trường Ba Vì, với khoảng hơn 100 con bò sữa, chỉ sau sáu năm, đàn bò của ông đã lên đến hơn 3.000 con, Ba Vì trở thành nông trường chăn nuôi lớn nhất cả nước.
Khi biên tập của chương trình Lục Lạc Vàng hỏi ông: “Với kinh nghiệm chăn nuôi của mình, xin ông hãy chỉ cho những người nông dân nhận được bò của chương trình Lục Lạc Vàng cách để chăm sóc cặp bò chương trình trao tặng!”. Ông Hồ Giáo điềm nhiên trả lời, “Đâu có cách gì đâu! Chỉ cần mình xem nó là tài sản của mình thì mình sẽ hết lòng, hết dạ chăm sóc nó. Rồi chịu khó học hỏi thêm từ những người có kinh nghiệm. Mình phải chịu khó học. Như tôi là người không có học một ngày nào về thú y. Tôi chỉ học từ những người nông dân có kinh nghiệm thôi!”.
Khi biên tập của chương trình Lục Lạc Vàng hỏi ông: “Với kinh nghiệm chăn nuôi của mình, xin ông hãy chỉ cho những người nông dân nhận được bò của chương trình Lục Lạc Vàng cách để chăm sóc cặp bò chương trình trao tặng!”. Ông Hồ Giáo điềm nhiên trả lời, “Đâu có cách gì đâu! Chỉ cần mình xem nó là tài sản của mình thì mình sẽ hết lòng, hết dạ chăm sóc nó. Rồi chịu khó học hỏi thêm từ những người có kinh nghiệm. Mình phải chịu khó học. Như tôi là người không có học một ngày nào về thú y. Tôi chỉ học từ những người nông dân có kinh nghiệm thôi!”.
Hồ Giáo và Tâm chụp ảnh lưu niệm cùng với nhóm thực hiện chương trình Lục Lạc Vàng
(08/9/2011)
Cách trả lời rất bình thường và giản dị của ông Hồ Giáo làm cho tôi suy nghĩ rất nhiều. Đúng rồi, cũng như đối với chương trình Lục Lạc Vàng, nếu muốn cho chương trình được tốt hơn thì trước tiên chúng tôi, những người thực hiện chương trình phải xem chương trình là của chính mình, là sự tâm huyết, lòng yêu nghề và không bao giờ hài lòng với những sản phẩm mình đã làm ra. Quan trọng hơn nữa là hiểu được nỗi đau của những người dân mà chúng tôi đang ngày đêm làm việc, sáng tạo nghệ thuật để có thể giúp cho họ. Tôi đã từng nói với một đồng nghiệp của tôi khi nói về chương trình Lục Lạc Vàng, “Chỉ có sản phẩm lên sóng chứ không có sản phẩm cuối cùng,”. Điều đó có nghĩa là, nếu cho chúng tôi thời gian 1 tuần, 2 tuần, thậm chí 1 năm, 2 năm… chúng tôi vẫn thấy trong chương trình của mình vẫn còn rất nhiều chỗ phải sửa và rất nhiều điều để nói.
Nói tới đây tự nhiên tôi lại nhớ đến một nhà văn người Anh đã từng viết: “Tôi chỉ thích nằm lưng trừng ở sườn đồi cỏ non,”. Nằm lưng trừng để không quá thấp để có thể thấy người ở trên cao hơn mình và cũng không quá cao để thấy những người ở dưới thấp hơn mình. Cũng như có lần đạo diễn, nghệ sĩ nhân dân Việt Cường, tổng đạo diễn của chương trình Lục Lạc Vàng đã nói với chúng tôi: “Bằng lòng với những sản phẩm nghệ thuật mình làm ra là tự đào mồ chôn chính sự nghiệp nghệ thuật của mình,”.
Chương trình Lục Lạc Vàng lại tiếp tục cuộc hành trình để đến với những miền quê khác của Việt Nam vẫn còn nhiều khốn khó. Lần này, chúng tôi mang theo một niềm tin sắt đá, “Chúng tôi không bao giờ hoàn thiện!”.
14/9/2010
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Nói tới đây tự nhiên tôi lại nhớ đến một nhà văn người Anh đã từng viết: “Tôi chỉ thích nằm lưng trừng ở sườn đồi cỏ non,”. Nằm lưng trừng để không quá thấp để có thể thấy người ở trên cao hơn mình và cũng không quá cao để thấy những người ở dưới thấp hơn mình. Cũng như có lần đạo diễn, nghệ sĩ nhân dân Việt Cường, tổng đạo diễn của chương trình Lục Lạc Vàng đã nói với chúng tôi: “Bằng lòng với những sản phẩm nghệ thuật mình làm ra là tự đào mồ chôn chính sự nghiệp nghệ thuật của mình,”.
Chương trình Lục Lạc Vàng lại tiếp tục cuộc hành trình để đến với những miền quê khác của Việt Nam vẫn còn nhiều khốn khó. Lần này, chúng tôi mang theo một niềm tin sắt đá, “Chúng tôi không bao giờ hoàn thiện!”.
14/9/2010
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011
Đánh nhau: Lý trí và đạo đức
Chiều nay trên đường về, mới đi được một đoạn ngắn thì có một sự việc xảy ra như sau: một cậu trai trẻ khoảng 20 tuổi chở một cô gái cũng khoảng 20 tuổi quẹt vào một xe khác chở hai người cũng một nam, một nữ, họ đã ngoài 50. Sau đó hai bên lời qua, tiếng lại. Được một lát thì người đàn ông và chàng trai trẻ kia không cãi bằng võ mồm nữa mà xông vào thượng cẳng chân, hạ cẳng tay kèm theo đó là những lời nói tục tĩu để thóa mạ nhau. Theo quan sát của tôi thì cả hai đều bị đánh mấy cái vào mặt. Cũng may là có một số người đi đường thấy bất bình nên nhảy vào can ngăn. Nếu không thì sẽ có nhiều khác sẽ chứng được chứng kiến những đường quyền, cước đẹp mắt, máu mồm, máu mũi văng tùm lum như Tom & Jerry và đương nhiên kèm theo đó là những lời nói tục tĩu không hay cho lắm. Chúng ta bỏ qua bề nổi của tảng băng chìm, cùng nhau nghiền ngẫm một số vấn đề nhỏ như sau:
Lý trí
Nếu nói về lý trí thì có lẽ hai người đàn ông này đều được xem là “có lý trí”. Giống như con gà, con cá lia thia, con chim cu gáy, con sói, con mèo, con hổ, con chuột… mấy con đó con đực nào đánh nhau giỏi là mấy con cái mê lắm. Bởi vì trong thiên nhiên, để cạnh tranh nhau thì mấy con đó thường xông vào đánh nhau. Dĩ nhiên con nào thắng thì con đó được ưu tiên lãnh thổ, thức ăn hoặc con cái. Như vậy thì xét về khía cạnh Động vật học thì hai người này là những người đàn ông có lý trí. Những con như con công, con đực nào có bộ lông đẹp và múa giỏi là mấy con cái mê. Sư tử cái thì thích sư tử đực ở tiếng gầm và bộ bờm trên cổ. “Con gái” (Tôi nói là “con” nghe! Không có lạc đề à!) thì thích “con trai” ở cái mác đẹp trai và có tiền. Mấy “con trai” không đẹp trai, không có tiền mà dẻo miệng thì mấy “con gái” cũng thích. Tóm lại là “đẹp trai”, “có tiền” và “dẻo miệng” là những thứ vũ khí mà “con trai” hay dùng nhất để cua “con gái”.
Quay lại là con người thì hai người đàn ông này sẽ được xem xét ở một khía cạnh khác. Bởi vì hoàn cảnh của hai người này khác với hoàn cảnh của mấy con động vật mà trên kia tôi vừa kể. Họ không có tranh giành lãnh thổ: đất trên đường Phan Xích Long không phải của riêng ai. Họ không trành giành thức ăn: khi xảy ra va quẹt không có mảnh thức ăn nào bị rớt hết và không có ai giật đồ của ai hết. Cuối cùng họ cũng không có tranh giành người đẹp. Bởi vì sau lưng hai người đàn ông này là hai người đẹp, một người ngoài 50 tuổi và một người khoảng 20 tuổi đang ngồi. Dĩ nhiên là cũng hết sức may mắn là họ cũng không có tham gia vào trận chiến này. Như vậy thì xét về lý trí thì không biết ai hơn ai? Chỉ biết họ đánh nhau rất khỏe. Thôi xét thử một khía cạnh khác nữa để xem hai con người này như thế nào?
Đạo đức
Ông bà ta có để lại một câu tục ngữ rất hay: “Yêu trẻ trẻ đến nhà, yêu già già để phúc”. Đại ý nói là nên “kính trên, nhường dưới”, sống hòa hợp thì sẽ được mọi người yêu thương và kính trọng. Như vậy nếu xét riêng ở câu tục ngữ rất đời thường này thì hai người đàn ông tôi kể đã sai:
1. Đối với người đàn ông đã ngoài 50 tuổi kia: lẽ ra ông phải biết chàng thanh niên đó chỉ đáng tuổi con, tuổi cháu ông. Ba mươi năm trước lúc ông bằng tuổi nó bây giờ thì tôi nghĩ có hai trường hợp xảy ra: 1) Nó chưa ra đời; 2) Nó đang tập bò. Có lẽ ba mươi năm trước mà nó lỡ “quẹt” ông một cái thì ông đã không làm như vậy. Vậy mà nỡ nào 30 năm sau ông lại nhào vô thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với nó? Thằng bé mà mới 30 năm trước đây ông còn ẵm bồng và thường hay yêu thương, hôn hít? Ông chưa nuôi nó được ngày nào và cũng chưa dạy nó được chữ nào thì sao ông dám chửi nó là “đồ mất dạy”? Như vậy thì cha mẹ nó, ông bà nó, nhà trường đã dạy nó có đau lòng không? Họ đã nuôi dạy nó tốn không biết bao nhiêu công sức trong đời thì giờ này nó mới nên hình nên dạng, có sức khỏe chạy xe để quẹt ông. Nghe ông nói vậy, họ có sẵn sàng bay vào thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với ông như ông đã làm với con em của họ không?
2. Đối với chàng trai trẻ mới ngoài 20 tuổi: cũng may là chàng trai này mới ngoài 20 tuổi nên thân hình còn gầy gò, ốm yếu. Nếu chàng trai này khỏe mạnh hơn, lực lưỡng hơn một tí thì có lẽ sẽ đưa ông già kia đã “lên đĩa”. Chàng trai 20 tuổi kia ơi, lẽ ra khi cậu đã vô ý đụng phải người ta rồi thì một lời xin lỗi có đáng bao nhiêu? Tôi nghĩ bạn gái cậu cũng thông cảm cho cậu. Câu chuyện xảy ra được giải quyết nhanh, gọn, lẹ và cũng chẳng phải “mất mặt” ai hết. Đứa bạn gái của cậu ngồi ở phía sau lưng không lẽ lại cảm thấy tự hào vì mình có một người bạn trai “có máu mặt”, đã sẵn sàng xông vào đấm mấy cái vào mặt một người đàn ông đáng tuổi cha, tuổi chú mình.
Lại nhớ đến một câu chuyện xưa như trái đất. Chuyện kể như sau:
“Có một cậu bé thích leo lên cây để đái lên đầu người khác. Một hôm, cậu bé đái lên đầu một người. Người này là người có ăn, có học. Ông ta bực lắm nhưng không biết làm sao để trả thù cậu bé. Ông mà đánh nó thì sợ mang tiếng bắt nạt trẻ con. Ông mới khen ngợi nó và cho nó một ít tiền. Ông bảo với nó, “Lần sau gặp người nào ăn mặc sang trọng, con cứ đái vào đầu, sẽ được cho nhiều tiền hơn,”. Thằng nhỏ nhận được tiền khoái quá và lần sau nó làm đúng như lời mà ông đó dặn. Không may cho nó là nó đã đái lên đầu một vị quan có chức, có quyền. Giận quá ông ta đem chém nó. Thằng nhỏ chết mà cũng không biết tại vì sao mình chết,”.
Qua câu chuyện trên có thể thấy thật là may cho chàng trai trẻ. Ông già 50 tuổi mà khôn hơn một tí, sau khi qua vẹt xong, ông hãy nhìn chàng trai bằng ánh mắt trìu mến, tỏ vẻ thông cảm. Như vậy là làm cho nó đỡ mất mặt với bạn gái của nó. Cũng là một cách khuyến khích nó, “mày cứ chạy ẩu như vậy, có ngày đụng phải xe hàn, xe tải là mạng mày đi con à!”.
Chàng trai trẻ sau khi bị ông già chửi mấy câu vào mặt, lẽ ra cũng nên tỏ thái độ kính trọng một người sắp “gần đất xa trời” như ông già kia (theo như nhạc sĩ Y Vân thì đời người ta chỉ có 60 năm thôi). Và cũng bằng thái độ đó, quay sang nhỏ nhẹ với người bạn gái ở sau lưng mình, “Ông già ấy mắng yêu anh đó mà!”. Như vậy thì có lẽ chuyện không hay hồi chiều đã không thể xảy ra.
13/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
(Trên đây chỉ là vài dòng của một người cảm thấy không bình thường lắm trước những chuyện xảy ra trong đời sống ngày thường. Gã không muốn ai có thể hiểu mình hết và cũng không muốn tranh luận với ai về “lý trí” hay “đạo đức” gì hết. Chỉ muốn được viết ra những điều mà mình không biết đúng hay sai.)
Lý trí
Nếu nói về lý trí thì có lẽ hai người đàn ông này đều được xem là “có lý trí”. Giống như con gà, con cá lia thia, con chim cu gáy, con sói, con mèo, con hổ, con chuột… mấy con đó con đực nào đánh nhau giỏi là mấy con cái mê lắm. Bởi vì trong thiên nhiên, để cạnh tranh nhau thì mấy con đó thường xông vào đánh nhau. Dĩ nhiên con nào thắng thì con đó được ưu tiên lãnh thổ, thức ăn hoặc con cái. Như vậy thì xét về khía cạnh Động vật học thì hai người này là những người đàn ông có lý trí. Những con như con công, con đực nào có bộ lông đẹp và múa giỏi là mấy con cái mê. Sư tử cái thì thích sư tử đực ở tiếng gầm và bộ bờm trên cổ. “Con gái” (Tôi nói là “con” nghe! Không có lạc đề à!) thì thích “con trai” ở cái mác đẹp trai và có tiền. Mấy “con trai” không đẹp trai, không có tiền mà dẻo miệng thì mấy “con gái” cũng thích. Tóm lại là “đẹp trai”, “có tiền” và “dẻo miệng” là những thứ vũ khí mà “con trai” hay dùng nhất để cua “con gái”.
Quay lại là con người thì hai người đàn ông này sẽ được xem xét ở một khía cạnh khác. Bởi vì hoàn cảnh của hai người này khác với hoàn cảnh của mấy con động vật mà trên kia tôi vừa kể. Họ không có tranh giành lãnh thổ: đất trên đường Phan Xích Long không phải của riêng ai. Họ không trành giành thức ăn: khi xảy ra va quẹt không có mảnh thức ăn nào bị rớt hết và không có ai giật đồ của ai hết. Cuối cùng họ cũng không có tranh giành người đẹp. Bởi vì sau lưng hai người đàn ông này là hai người đẹp, một người ngoài 50 tuổi và một người khoảng 20 tuổi đang ngồi. Dĩ nhiên là cũng hết sức may mắn là họ cũng không có tham gia vào trận chiến này. Như vậy thì xét về lý trí thì không biết ai hơn ai? Chỉ biết họ đánh nhau rất khỏe. Thôi xét thử một khía cạnh khác nữa để xem hai con người này như thế nào?
Đạo đức
Ông bà ta có để lại một câu tục ngữ rất hay: “Yêu trẻ trẻ đến nhà, yêu già già để phúc”. Đại ý nói là nên “kính trên, nhường dưới”, sống hòa hợp thì sẽ được mọi người yêu thương và kính trọng. Như vậy nếu xét riêng ở câu tục ngữ rất đời thường này thì hai người đàn ông tôi kể đã sai:
1. Đối với người đàn ông đã ngoài 50 tuổi kia: lẽ ra ông phải biết chàng thanh niên đó chỉ đáng tuổi con, tuổi cháu ông. Ba mươi năm trước lúc ông bằng tuổi nó bây giờ thì tôi nghĩ có hai trường hợp xảy ra: 1) Nó chưa ra đời; 2) Nó đang tập bò. Có lẽ ba mươi năm trước mà nó lỡ “quẹt” ông một cái thì ông đã không làm như vậy. Vậy mà nỡ nào 30 năm sau ông lại nhào vô thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với nó? Thằng bé mà mới 30 năm trước đây ông còn ẵm bồng và thường hay yêu thương, hôn hít? Ông chưa nuôi nó được ngày nào và cũng chưa dạy nó được chữ nào thì sao ông dám chửi nó là “đồ mất dạy”? Như vậy thì cha mẹ nó, ông bà nó, nhà trường đã dạy nó có đau lòng không? Họ đã nuôi dạy nó tốn không biết bao nhiêu công sức trong đời thì giờ này nó mới nên hình nên dạng, có sức khỏe chạy xe để quẹt ông. Nghe ông nói vậy, họ có sẵn sàng bay vào thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với ông như ông đã làm với con em của họ không?
2. Đối với chàng trai trẻ mới ngoài 20 tuổi: cũng may là chàng trai này mới ngoài 20 tuổi nên thân hình còn gầy gò, ốm yếu. Nếu chàng trai này khỏe mạnh hơn, lực lưỡng hơn một tí thì có lẽ sẽ đưa ông già kia đã “lên đĩa”. Chàng trai 20 tuổi kia ơi, lẽ ra khi cậu đã vô ý đụng phải người ta rồi thì một lời xin lỗi có đáng bao nhiêu? Tôi nghĩ bạn gái cậu cũng thông cảm cho cậu. Câu chuyện xảy ra được giải quyết nhanh, gọn, lẹ và cũng chẳng phải “mất mặt” ai hết. Đứa bạn gái của cậu ngồi ở phía sau lưng không lẽ lại cảm thấy tự hào vì mình có một người bạn trai “có máu mặt”, đã sẵn sàng xông vào đấm mấy cái vào mặt một người đàn ông đáng tuổi cha, tuổi chú mình.
Lại nhớ đến một câu chuyện xưa như trái đất. Chuyện kể như sau:
“Có một cậu bé thích leo lên cây để đái lên đầu người khác. Một hôm, cậu bé đái lên đầu một người. Người này là người có ăn, có học. Ông ta bực lắm nhưng không biết làm sao để trả thù cậu bé. Ông mà đánh nó thì sợ mang tiếng bắt nạt trẻ con. Ông mới khen ngợi nó và cho nó một ít tiền. Ông bảo với nó, “Lần sau gặp người nào ăn mặc sang trọng, con cứ đái vào đầu, sẽ được cho nhiều tiền hơn,”. Thằng nhỏ nhận được tiền khoái quá và lần sau nó làm đúng như lời mà ông đó dặn. Không may cho nó là nó đã đái lên đầu một vị quan có chức, có quyền. Giận quá ông ta đem chém nó. Thằng nhỏ chết mà cũng không biết tại vì sao mình chết,”.
Qua câu chuyện trên có thể thấy thật là may cho chàng trai trẻ. Ông già 50 tuổi mà khôn hơn một tí, sau khi qua vẹt xong, ông hãy nhìn chàng trai bằng ánh mắt trìu mến, tỏ vẻ thông cảm. Như vậy là làm cho nó đỡ mất mặt với bạn gái của nó. Cũng là một cách khuyến khích nó, “mày cứ chạy ẩu như vậy, có ngày đụng phải xe hàn, xe tải là mạng mày đi con à!”.
Chàng trai trẻ sau khi bị ông già chửi mấy câu vào mặt, lẽ ra cũng nên tỏ thái độ kính trọng một người sắp “gần đất xa trời” như ông già kia (theo như nhạc sĩ Y Vân thì đời người ta chỉ có 60 năm thôi). Và cũng bằng thái độ đó, quay sang nhỏ nhẹ với người bạn gái ở sau lưng mình, “Ông già ấy mắng yêu anh đó mà!”. Như vậy thì có lẽ chuyện không hay hồi chiều đã không thể xảy ra.
13/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
(Trên đây chỉ là vài dòng của một người cảm thấy không bình thường lắm trước những chuyện xảy ra trong đời sống ngày thường. Gã không muốn ai có thể hiểu mình hết và cũng không muốn tranh luận với ai về “lý trí” hay “đạo đức” gì hết. Chỉ muốn được viết ra những điều mà mình không biết đúng hay sai.)
Âm nhạc: Rung Lên Lục Lạc Vàng
Bài hát Rung Lên Lục Lạc Vàng được nhạc sỹ Vũ Đức Sao Biển sáng tác riêng cho chương trình Lục Lạc Vàng - Kết nối những miền quê. Chương trình Lục Lạc Vàng phát sóng trên VTV1 vào 20h30 Chủ nhật hàng tuần. Ngoài ra, Lục Lạc Vàng còn phát sóng trên 13 đài truyền hình địa phương vào các giờ trong tuần trên khắp đất nước Việt Nam.
Nhạc sỹ Vũ Đức Sao Biển sau khi xem chương trình, đã sáng tác bài hát
này với tất cả tình cảm dành cho những người dân khó khăn đã bắt đầu tìm
thấy nụ cười khi nhận được cặp bò của chương trình Lục Lạc Vàng trao
tặng. Trong thời gian gần đây, Rung Lên Lục Lạc Vàng đã trở thành bài hát chủ đề cho Lễ Trao Tặng, một phần chính trong chương trình Lục Lạc Vàng - Kết nối những miền quê.
Các bạn có thể nghe bài hát Rung Lên Lục Lạc Vàng theo đường dẫn sau:
https://docs.google.com/viewer?a=v&pid=explorer&chrome=true&srcid=0B3lAlX6gOatJODU3ZmNlZDItYmFiZS00ZDI4LTgzYmQtMzdkZDcxYjQ2YWQy&hl=en_US
13/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Viết cho Trung thu năm 2011: Tính công bằng của sự bất công
Lại một mùa Trung thu nữa đi qua. Trung thu năm trước cũng là trên đường Phan Xích Long này. Nhìn lại một năm qua có bao nhiêu chuyện đổi thay. Những con người đã đi qua, những con người còn ở lại. Biết bao nhiêu cuộc vui, biết bao nhiêu sự kiện. Sau một năm thì cái còn lại duy nhất chính là bản thân mình.
Một câu chuyện bâng quơ
Tối hôm qua là đêm Trung thu, không biết đi đâu, chạy xuống thăm Thành. Được biết, Thành mới bị hai người lạ mặt lấy mất cái bóp tiền. Trong đó cũng không có nhiều tiền lắm, tiền mặt khoảng hai triệu, còn lại chủ yếu là giấy tờ tùy thân. Nhìn mặt Thành hơi buồn, không biết là buồn vì chuyện gì? Không lẽ nào một người sẵn sàng từ bỏ công việc của một giảng viên để trở lại làm một sinh viên lại buồn vì mất hai triệu đồng và một số giấy tờ tùy thân? Thì ra là trong hai triệu đồng đó có một triệu đồng là tiền để dùng vào việc trả ân, trả nghĩa…
Một câu chuyện bâng quơ
Tối hôm qua là đêm Trung thu, không biết đi đâu, chạy xuống thăm Thành. Được biết, Thành mới bị hai người lạ mặt lấy mất cái bóp tiền. Trong đó cũng không có nhiều tiền lắm, tiền mặt khoảng hai triệu, còn lại chủ yếu là giấy tờ tùy thân. Nhìn mặt Thành hơi buồn, không biết là buồn vì chuyện gì? Không lẽ nào một người sẵn sàng từ bỏ công việc của một giảng viên để trở lại làm một sinh viên lại buồn vì mất hai triệu đồng và một số giấy tờ tùy thân? Thì ra là trong hai triệu đồng đó có một triệu đồng là tiền để dùng vào việc trả ân, trả nghĩa…
Tôi thấy mình cần làm một chuyện gì đó để cho Trung thu đêm nay là một đêm vui trọn vẹn. Tôi giở trò an ủi:
- Câu chuyện được mất ở đời này nó cũng giống như bụi bám vào người. Chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua là bụi bay đi hết. Cái còn lại cuối cùng của chúng ta là bản thân mình thôi. Cái gì có thể bị người khác lấy đi được là những cái không đáng quý. Hai người đó có thể lấy hết tiền, hết giấy tờ của anh nhưng hai người đó không thể lấy được bản thân anh. Sao anh không nghĩ là hai người đó đang cần tiền hơn bản thân mình? Biết đâu họ đang có mẹ già đang hấp hối, vợ đang đau đẻ hay con đang bệnh. Có lẽ họ cần số tiền đó hơn mình nên họ mới lấy.
Tôi thấy mặt Thành hơi giãn ra. Như vậy là tôi đã thành công. Tôi đã khơi dậy được Phật tánh trong một con người đã rất nhiều lần giảng cho tôi nghe về triết lý của đạo Phật. Tôi tiếp tục giở trò:
- Nhờ hai người đó lấy mất bóp tiền mà hôm nay anh em mình mới được gặp nhau. Biết đâu mấy chục năm sau nữa, khi anh Thành đã có trong tay hàng chục, hàng trăm tỷ đồng thì những kinh nghiệm của ngày hôm nay lại có ích. Lúc đó anh sẽ có nhiều kinh nghiệm quản lý tiền hơn bởi vì anh đã từng để mất một số tiền rất nhỏ mà anh đã từng xem là rất lớn. Lúc đó có thể mất đến hàng tỷ đồng anh cũng không thể có những cảm giác vui, buồn lẫn lộn như anh em mình đang ngồi với nhau như lúc này.
Thành cười ra vẻ tâm đắc. Tôi đã thắng bằng trò khỉ của mình. Như vậy là trong những chuyện tưởng chừng như là bất công lại có những câu chuyện công bằng ngay đằng sau nó. Đó là triết lý của ngày thường, bình thường và giản dị.
13/9/2011
Hồ Quốc Nam - Câu chuyện được mất ở đời này nó cũng giống như bụi bám vào người. Chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua là bụi bay đi hết. Cái còn lại cuối cùng của chúng ta là bản thân mình thôi. Cái gì có thể bị người khác lấy đi được là những cái không đáng quý. Hai người đó có thể lấy hết tiền, hết giấy tờ của anh nhưng hai người đó không thể lấy được bản thân anh. Sao anh không nghĩ là hai người đó đang cần tiền hơn bản thân mình? Biết đâu họ đang có mẹ già đang hấp hối, vợ đang đau đẻ hay con đang bệnh. Có lẽ họ cần số tiền đó hơn mình nên họ mới lấy.
Tôi thấy mặt Thành hơi giãn ra. Như vậy là tôi đã thành công. Tôi đã khơi dậy được Phật tánh trong một con người đã rất nhiều lần giảng cho tôi nghe về triết lý của đạo Phật. Tôi tiếp tục giở trò:
- Nhờ hai người đó lấy mất bóp tiền mà hôm nay anh em mình mới được gặp nhau. Biết đâu mấy chục năm sau nữa, khi anh Thành đã có trong tay hàng chục, hàng trăm tỷ đồng thì những kinh nghiệm của ngày hôm nay lại có ích. Lúc đó anh sẽ có nhiều kinh nghiệm quản lý tiền hơn bởi vì anh đã từng để mất một số tiền rất nhỏ mà anh đã từng xem là rất lớn. Lúc đó có thể mất đến hàng tỷ đồng anh cũng không thể có những cảm giác vui, buồn lẫn lộn như anh em mình đang ngồi với nhau như lúc này.
Thành cười ra vẻ tâm đắc. Tôi đã thắng bằng trò khỉ của mình. Như vậy là trong những chuyện tưởng chừng như là bất công lại có những câu chuyện công bằng ngay đằng sau nó. Đó là triết lý của ngày thường, bình thường và giản dị.
13/9/2011
http://hoquocnam.blogspot.com
Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011
“BÌNH YÊN CON NHÉ” VÀ NHỮNG ĐIỀU CHƯA KỂ
Nhóm tác giả: Các thành viên CLB Truyền thông Rec miền Nam
Chúng tôi đến Nha Trang vào những ngày mưa tầm tã. Không khó khăn lắm để tìm ra địa chỉ ngôi nhà 56/3 Phương Sài, TP Nha Trang. Đó là căn nhà của chú Tống Phước Phúc, người mà qua một tờ báo chúng tôi đã ngưỡng mộ chú rất nhiều. Mấy anh em trong đoàn thực sự rất lo lắng, vì đây là lần đầu gặp gỡ chú trực tiếp, mấy lần trước chúng tôi chỉ trao đổi sơ với chú qua điện thoại từ TP Hồ Chí Minh. Vượt mấy trăm cây số ra đây, trước hết vì cái Liên Hoan Phim, sau nữa, chúng tôi thực sự cảm thấy cảm phục chú Phúc vì những gì chú đã làm, chúng tôi không muốn uổng công.
Trời mưa ngoài đường lạnh buốt, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy vẫn không ngớt tiếng nói cười của gần 40 em nhỏ. Có cả những bé mới chỉ vài tháng tuổi đang được chú bế trên tay. Trò chuyện với chú mới biết, đây là những em nhỏ may mắn sống sót sau khi bị mẹ bỏ rơi tại bệnh viện, được chú mang về nuôi nấng. Chăm sóc các em nhỏ vốn đã không phải một công việc dễ dàng của người đàn ông. Nhất là đối với chú Phúc, một người xuất thân từ một gia đình nghèo khó, vào Nha Trang lập nghiệp bằng nghề thợ xây. Chú đã có gia đình, một người vợ và hai đứa con. Chúng tôi nhìn lại khắp căn nhà và thấy không chỉ những em bé, mà có cả những bà mẹ trẻ đang mang thai đợi tới ngày sinh nở.
Hành trình của khó khăn và hạnh phúc
Chẳng giấu gì chúng tôi, chú Phúc kể lại tất cả. Ngày đó, trong lần đưa vợ đi vượt cạn ở bệnh viện, chú đã chắp tay nguyện cầu Thượng đế cho vợ con mình bình an thì bản thân chú sẽ làm bất cứ gì để trả ơn. Ngay khi cảm nhận niềm hạnh phúc vì mẹ tròn con vuông thì chú phải chứng kiến một em bé không được chào đời, bị vứt bỏ tàn nhẫn bởi người mẹ. Kể từ ngày đó, chú âm thầm làm một việc mà ban đầu ai cũng nghĩ chú có vấn đề về thần kinh: đi xin xác những bé thai nhi xấu số bị bỏ lại bệnh viện, ở bãi rác, ở bờ biển về chôn cất trong một nghĩa trang chú tự tay lập nên: nghĩa trang Đồng Nhi. Viêc này cũng không dễ dàng gì, biết là chú có tấm lòng đấy, nhưng thật khó để thuyết phục mọi người tin và hiểu. Cho đến khi chú gặp được Bác sĩ Xuân- PGĐ Trung tâm bảo vệ bà mẹ trẻ em giúp đỡ và động viên, nhưng chú vẫn phải làm vài xét nghiệm để khẳng định tinh thần bình thường, sức khỏe tốt, lí lịch trong sang thì mọi ngươi đã bắt đầu biết đến cái tên Tống Phước Phúc- một con người với tấm lòng thiện nguyện.
Những người lái xe ôm, những người công nhận vệ sinh, những bác sĩ sản khoa, những bà mẹ trẻ bắt đầu quen với hình ảnh một người đàn ông dáng người nhỏ, khuôn mặt khắc khổ, ngày ngày lân la bắt chuyện với cánh xe ôm, nói chuyện với những bà mẹ trẻ đang ngồi chờ phá thai. Chú tận tình hỏi thăm họ vì sao không giữ đứa trẻ lại và kiên nhẫn thuyết phục để họ giữ đứa bé lại chờ tới ngày sinh nở, nếu không có điều kiện nuôi chú sẵn sang nhận nuôi và sẵn sang cho họ nhận con về nuôi khi họ có điều kiện. Lân la với cánh xe ôm thì chú nhờ họ xem các bà mẹ đến đây phá thai khi nào, nếu có trường hợp nào khẩn cấp thì báo ngay vào điện thoại cho chú.
Chú tâm sự với chúng tôi về những kỉ niệm không thể nào quên khi lần đầu đi xin xác các em về, chẳng ngày nào là không khóc, có bé còn được nguyên vẹn hình hài, có bé chỉ nhìn vào là rớt nước mắt. Nói về những khó khăn của những ngày đầu tiên ấy, chú lại bồi hồi xúc động. Đầu tiên là cái họ Tống của chú, nghe rất giống họ của người Tàu, công an cử người theo dõi chú vì sợ chú bắt trẻ em bán cho người Tàu. Có năm, 30 Tết chú còn bị mời lên Công an giải quyết việc. Những chị đang mang bầu hiện ở tại nhà chú khi đi chợ chuẩn bị bữa ăn cho các em thì bị mọi người nói là mấy cô làm thợ hồ cho chú Phúc thì tác giả bào thai chắc cũng là chú thôi. Rồi đến những ngày một tay chăm sóc các em bé sơ sinh, một mình lo đi đăng kí tên khai sinh cho các con được mang họ mình, một mình lo cho các em lúc trở bệnh, ốm đau… Gio thì gần 40 em nhỏ đã có khai sinh, có họ tên, tất cả đều mang họ của chú, họ Tống, con trai tên Vinh, con gái tên Tâm, ấp ủ ước mơ của người cha “con gái có tấm lòng nhân hậu, con trai có ước vọng vinh quang”. Công việc bếp núc và chăm sóc các em giờ đây cũng có bàn tay của các chị từng suýt từ bỏ giọt máu của mình, được chú Phúc khuyên nhủ đã tình nguyện ở lại phụ giúp chú.
Nghĩa trang Đồng Nhi - Kí ức không phai
Mỗi lần nhắc về kí ức những ngày ngắn ngủi ở Nha Trang, chúng tôi không thể nào quên một hình ảnh: Nghĩa trang Đồng Nhi. Đây là một nghĩa trang nằm cách nhà chú và cũng là cách thành phố hơn 20km. Nghĩa trang nằm trên một sườn dốc đá, chú mua với số tiền 15 triệu đồng và tự tay xây cất. Chúng tôi đến Nghĩa trang vào một buổi sáng mưa tím trời. Chiều hôm trước chúng tôi đã đi nhưng đến nửa đường đành quay về vì ngã ba SOS được cảnh báo là bị ngập nước, xe bị cấm qua lại. Trong khi đó, có xác của hai bé hài nhi cần được chôn cất. Trong cuộc đời mình, lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh ấy. Đang ngồi nói chuyện với chúng tôi, chú Phúc nhận được điện thoại của chú xe ôm trước cổng bệnh viện và vội vàng khoác áo mưa tới đó, tin nhậ được là vừa có một em bé 7 tháng tuổi bị phá. Nửa tiếng sau chú trở về và chúng tôi không thể nào tin vào mắt mình. Em bé gái đã 7 tháng tuổi, đã đủ đầy một hình hài, vậy mà người mẹ đang tâm vứt bỏ. Thắp nén nhang nguyện cầu cho linh hồn em an nghỉ, tôi thấy xót xa quá đỗi. Hình ảnh chú đứng lặng trước em, cẩn thận mặc vào cho em chiếc vớ nhỏ xíu, chiếc áo ấm cứ mãi ám ảnh tâm trí tôi. Trách mẹ cha quá vô tâm và chẳng đủ can đảm để cho em một lần được bi bô tiếng khóc. Sáng hôm sau, dù trờ còn mưa, nhưng mấy anh nhất quyết đòi theo chú đưa em về nghĩa trang, may mà đường hết ngập. Con đường xóc và ngoằn ngoèo ẫn tới nghĩa trang như càng làm đau lòng những người tiễn đưa, chú Phúc im lặng, chúng tôi im lặng.
Nghĩa trang đây rồi, trải ra trước mắt tôi là những nâm mồ bé xíu, mỗi ngôi mộ cắm một bong hoa, một rừng hoa 7000 bông là 7000 sinh linh bé bỏng đang yên nghỉ. Chú tự tay chôn cất cho em, cái tên Tống Phước Đông Xuân chú đặt cho em an ủi lòng người bằng một chút ấm áp, hi vọng: đông lạnh lẽo u buồn sẽ qua mang xuân về ấm áp. Cuộc tiễn đưa không vòng hoa, không tiêng khóc chỉ có tiếng mưa não nề, thổn thức xé lòng người.
Vĩ thanh…
Tạm biệt Nha Trang, một Nha Trang lần đầu ghé thăm không phải là bờ biển dài cát trắng lung linh, không phải Nha Trang có Vinpearland xa hoa, mà là Nha Trang nơi có những trái tim nhân ái đang lặng lẽ thắp lên cho đời những ngọn lửa ấm áp, yêu thương.
Trở về Tp HCM, mấy anh em bắt đầu dựng phim, với quyết tân cao độ là phải có giải cao để tấm gương của chú Phúc được nhiều người biết đến, để giúp đỡ chú. Tâm huyết và công sức của chúng tôi đã được đền đáp xứng đáng khi bộ phim phóng sự của nhóm được giải nhất Liên hoan phim sinh viên 2010. Những cuộc điện thoại chúc mừng, thăm hỏi của rất nhiều người có uy tín càng làm chúng tôi vững tin. Và trong đó cuộc điện thoại chúc mừng, cảm ơn của chú Phúc khi xem đĩa chúng tôi gửi tặng chính là món quà làm chúng tôi hạnh phúc nhất.
Chúng tôi mới là những người phải cảm ơn chú, cảm ơn người đã cho chúng tôi- những sinh viên trẻ biết được bao giá trị của cuộc sống. Tôi cảm ơn những ngày ở Nha Trang đã cho tôi thêm bao nhiêu bài học, để mỗi lần vấp ngã trong đời, tôi luôn đủ mạnh mẽ để đứng lên.
“Bình yên con nhé” là tên chúng tôi đặt cho bộ phim của mình- đó là mong muốn của chú và của chúng tôi: mong các bé thơ luôn được bình yên, luôn được sống hạnh phúc và vui vẻ. Tôi nhớ đến những dòng trong bức thư chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết gửi gia đình chú “ Anh chị đã làm những việc quên mình vì người khác, không những là nơi nương tựa cho những mảnh đời bất hạnh mà hơn thế còn là tấm gương cao đẹp của danh dự và nhân phẩm. Việc làm của anh chị cùng với rất nhiều việc làm tình nghĩa khác trong cộng đông vẫn đang nảy nở sẽ như hoa thơm diệt trừ cỏ dại để hướng đến chân thiện mỹ”.
Trời mưa ngoài đường lạnh buốt, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy vẫn không ngớt tiếng nói cười của gần 40 em nhỏ. Có cả những bé mới chỉ vài tháng tuổi đang được chú bế trên tay. Trò chuyện với chú mới biết, đây là những em nhỏ may mắn sống sót sau khi bị mẹ bỏ rơi tại bệnh viện, được chú mang về nuôi nấng. Chăm sóc các em nhỏ vốn đã không phải một công việc dễ dàng của người đàn ông. Nhất là đối với chú Phúc, một người xuất thân từ một gia đình nghèo khó, vào Nha Trang lập nghiệp bằng nghề thợ xây. Chú đã có gia đình, một người vợ và hai đứa con. Chúng tôi nhìn lại khắp căn nhà và thấy không chỉ những em bé, mà có cả những bà mẹ trẻ đang mang thai đợi tới ngày sinh nở.
Hành trình của khó khăn và hạnh phúc
Chẳng giấu gì chúng tôi, chú Phúc kể lại tất cả. Ngày đó, trong lần đưa vợ đi vượt cạn ở bệnh viện, chú đã chắp tay nguyện cầu Thượng đế cho vợ con mình bình an thì bản thân chú sẽ làm bất cứ gì để trả ơn. Ngay khi cảm nhận niềm hạnh phúc vì mẹ tròn con vuông thì chú phải chứng kiến một em bé không được chào đời, bị vứt bỏ tàn nhẫn bởi người mẹ. Kể từ ngày đó, chú âm thầm làm một việc mà ban đầu ai cũng nghĩ chú có vấn đề về thần kinh: đi xin xác những bé thai nhi xấu số bị bỏ lại bệnh viện, ở bãi rác, ở bờ biển về chôn cất trong một nghĩa trang chú tự tay lập nên: nghĩa trang Đồng Nhi. Viêc này cũng không dễ dàng gì, biết là chú có tấm lòng đấy, nhưng thật khó để thuyết phục mọi người tin và hiểu. Cho đến khi chú gặp được Bác sĩ Xuân- PGĐ Trung tâm bảo vệ bà mẹ trẻ em giúp đỡ và động viên, nhưng chú vẫn phải làm vài xét nghiệm để khẳng định tinh thần bình thường, sức khỏe tốt, lí lịch trong sang thì mọi ngươi đã bắt đầu biết đến cái tên Tống Phước Phúc- một con người với tấm lòng thiện nguyện.
Những người lái xe ôm, những người công nhận vệ sinh, những bác sĩ sản khoa, những bà mẹ trẻ bắt đầu quen với hình ảnh một người đàn ông dáng người nhỏ, khuôn mặt khắc khổ, ngày ngày lân la bắt chuyện với cánh xe ôm, nói chuyện với những bà mẹ trẻ đang ngồi chờ phá thai. Chú tận tình hỏi thăm họ vì sao không giữ đứa trẻ lại và kiên nhẫn thuyết phục để họ giữ đứa bé lại chờ tới ngày sinh nở, nếu không có điều kiện nuôi chú sẵn sang nhận nuôi và sẵn sang cho họ nhận con về nuôi khi họ có điều kiện. Lân la với cánh xe ôm thì chú nhờ họ xem các bà mẹ đến đây phá thai khi nào, nếu có trường hợp nào khẩn cấp thì báo ngay vào điện thoại cho chú.
Chú tâm sự với chúng tôi về những kỉ niệm không thể nào quên khi lần đầu đi xin xác các em về, chẳng ngày nào là không khóc, có bé còn được nguyên vẹn hình hài, có bé chỉ nhìn vào là rớt nước mắt. Nói về những khó khăn của những ngày đầu tiên ấy, chú lại bồi hồi xúc động. Đầu tiên là cái họ Tống của chú, nghe rất giống họ của người Tàu, công an cử người theo dõi chú vì sợ chú bắt trẻ em bán cho người Tàu. Có năm, 30 Tết chú còn bị mời lên Công an giải quyết việc. Những chị đang mang bầu hiện ở tại nhà chú khi đi chợ chuẩn bị bữa ăn cho các em thì bị mọi người nói là mấy cô làm thợ hồ cho chú Phúc thì tác giả bào thai chắc cũng là chú thôi. Rồi đến những ngày một tay chăm sóc các em bé sơ sinh, một mình lo đi đăng kí tên khai sinh cho các con được mang họ mình, một mình lo cho các em lúc trở bệnh, ốm đau… Gio thì gần 40 em nhỏ đã có khai sinh, có họ tên, tất cả đều mang họ của chú, họ Tống, con trai tên Vinh, con gái tên Tâm, ấp ủ ước mơ của người cha “con gái có tấm lòng nhân hậu, con trai có ước vọng vinh quang”. Công việc bếp núc và chăm sóc các em giờ đây cũng có bàn tay của các chị từng suýt từ bỏ giọt máu của mình, được chú Phúc khuyên nhủ đã tình nguyện ở lại phụ giúp chú.
Nghĩa trang Đồng Nhi - Kí ức không phai
Mỗi lần nhắc về kí ức những ngày ngắn ngủi ở Nha Trang, chúng tôi không thể nào quên một hình ảnh: Nghĩa trang Đồng Nhi. Đây là một nghĩa trang nằm cách nhà chú và cũng là cách thành phố hơn 20km. Nghĩa trang nằm trên một sườn dốc đá, chú mua với số tiền 15 triệu đồng và tự tay xây cất. Chúng tôi đến Nghĩa trang vào một buổi sáng mưa tím trời. Chiều hôm trước chúng tôi đã đi nhưng đến nửa đường đành quay về vì ngã ba SOS được cảnh báo là bị ngập nước, xe bị cấm qua lại. Trong khi đó, có xác của hai bé hài nhi cần được chôn cất. Trong cuộc đời mình, lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh ấy. Đang ngồi nói chuyện với chúng tôi, chú Phúc nhận được điện thoại của chú xe ôm trước cổng bệnh viện và vội vàng khoác áo mưa tới đó, tin nhậ được là vừa có một em bé 7 tháng tuổi bị phá. Nửa tiếng sau chú trở về và chúng tôi không thể nào tin vào mắt mình. Em bé gái đã 7 tháng tuổi, đã đủ đầy một hình hài, vậy mà người mẹ đang tâm vứt bỏ. Thắp nén nhang nguyện cầu cho linh hồn em an nghỉ, tôi thấy xót xa quá đỗi. Hình ảnh chú đứng lặng trước em, cẩn thận mặc vào cho em chiếc vớ nhỏ xíu, chiếc áo ấm cứ mãi ám ảnh tâm trí tôi. Trách mẹ cha quá vô tâm và chẳng đủ can đảm để cho em một lần được bi bô tiếng khóc. Sáng hôm sau, dù trờ còn mưa, nhưng mấy anh nhất quyết đòi theo chú đưa em về nghĩa trang, may mà đường hết ngập. Con đường xóc và ngoằn ngoèo ẫn tới nghĩa trang như càng làm đau lòng những người tiễn đưa, chú Phúc im lặng, chúng tôi im lặng.
Nghĩa trang đây rồi, trải ra trước mắt tôi là những nâm mồ bé xíu, mỗi ngôi mộ cắm một bong hoa, một rừng hoa 7000 bông là 7000 sinh linh bé bỏng đang yên nghỉ. Chú tự tay chôn cất cho em, cái tên Tống Phước Đông Xuân chú đặt cho em an ủi lòng người bằng một chút ấm áp, hi vọng: đông lạnh lẽo u buồn sẽ qua mang xuân về ấm áp. Cuộc tiễn đưa không vòng hoa, không tiêng khóc chỉ có tiếng mưa não nề, thổn thức xé lòng người.
Vĩ thanh…
Tạm biệt Nha Trang, một Nha Trang lần đầu ghé thăm không phải là bờ biển dài cát trắng lung linh, không phải Nha Trang có Vinpearland xa hoa, mà là Nha Trang nơi có những trái tim nhân ái đang lặng lẽ thắp lên cho đời những ngọn lửa ấm áp, yêu thương.
Trở về Tp HCM, mấy anh em bắt đầu dựng phim, với quyết tân cao độ là phải có giải cao để tấm gương của chú Phúc được nhiều người biết đến, để giúp đỡ chú. Tâm huyết và công sức của chúng tôi đã được đền đáp xứng đáng khi bộ phim phóng sự của nhóm được giải nhất Liên hoan phim sinh viên 2010. Những cuộc điện thoại chúc mừng, thăm hỏi của rất nhiều người có uy tín càng làm chúng tôi vững tin. Và trong đó cuộc điện thoại chúc mừng, cảm ơn của chú Phúc khi xem đĩa chúng tôi gửi tặng chính là món quà làm chúng tôi hạnh phúc nhất.
Chúng tôi mới là những người phải cảm ơn chú, cảm ơn người đã cho chúng tôi- những sinh viên trẻ biết được bao giá trị của cuộc sống. Tôi cảm ơn những ngày ở Nha Trang đã cho tôi thêm bao nhiêu bài học, để mỗi lần vấp ngã trong đời, tôi luôn đủ mạnh mẽ để đứng lên.
“Bình yên con nhé” là tên chúng tôi đặt cho bộ phim của mình- đó là mong muốn của chú và của chúng tôi: mong các bé thơ luôn được bình yên, luôn được sống hạnh phúc và vui vẻ. Tôi nhớ đến những dòng trong bức thư chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết gửi gia đình chú “ Anh chị đã làm những việc quên mình vì người khác, không những là nơi nương tựa cho những mảnh đời bất hạnh mà hơn thế còn là tấm gương cao đẹp của danh dự và nhân phẩm. Việc làm của anh chị cùng với rất nhiều việc làm tình nghĩa khác trong cộng đông vẫn đang nảy nở sẽ như hoa thơm diệt trừ cỏ dại để hướng đến chân thiện mỹ”.
Các bạn có thể xem phim tại đường dẫn dưới đây:
Nhóm tác giả CLB Truyền thông Rec miền Nam
11/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Ảnh chương trình Lục Lạc Vàng - Kết nối những miền quê
Một số hình ảnh chương trình Lục Lạc Vàng - Kết nối những miền quê năm chụp vào 09/2011 các tỉnh Đắk Lắk, Quảng Nam, Long An:

Sáu em thiếu nhi của chương trình tại xã Hòa Tân, huyện Krông Bông, tỉnh Đắk Lắk

Bầu trời Đắk Lắk hôm đó nhiều mây và u ám

Đạo diễn - Nghệ sĩ nhân dân Việt Cường chỉ đạo cho các em biểu diễn

Minh Béo, MC Lễ trao tặng chương trình Lục Lạc Vàng

Sân khấu hai Lễ Trao Tặng, phần hội

Minh Béo trong chương trình ở Đắk Lắk

Bàn điều khiển của đạo diễn Nguyễn Hoàng

Minh Béo cùng các hộ dân ở xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Huệ, tỉnh Long An

Bò của chương trình Lục Lạc Vàng

Chụp ảnh lưu niệm với các em thiếu nhi tại xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Huệ, tỉnh Long An

Những cánh diều giấy tung bay trên sân khấu chương trình Lục Lạc Vàng

Niềm vui của hộ dân và MC Minh Béo khi khám phá ra số thứ tự cặp bò
Quỳnh Hoa, trưởng trương trình cùng MC Minh Béo
12/9/2010
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Phim tài liệu Chuyện tử tế, hơi thở của thời cuộc
Chuyện tử tế được đánh giá là một trong mười bộ phim tài liệu hay nhất thế giới do đạo diễn Trần Xuân Thủy bấm máy. Phim được sản xuất năm 1985 và được công bố rộng rãi năm 1987. Nội dung phim xoay quanh bối cảnh xã hội và đời sống của nhân dân Việt Nam trong Chế độ bao cấp trước đại hội lần VI của Đảng Cộng sản Việt Nam (tháng 12 năm 1986).
Một năm sau ngày được công bố, năm 1988, Chuyện tử tế được tham gia Liên hoan phim Leipzig của Cộng hòa Dân chủ Đức và giành được giải Bồ câu bạc, giải thưởng lớn thứ hai của Liên hoan phim. Cùng với phim tài liệu Hà nội trong mắt ai, Chuyện tử tế đã đưa tên tuổi của đạo diễn Trần Xuân Thủy lên vũ đài điện ảnh thế giới.
Một năm sau ngày được công bố, năm 1988, Chuyện tử tế được tham gia Liên hoan phim Leipzig của Cộng hòa Dân chủ Đức và giành được giải Bồ câu bạc, giải thưởng lớn thứ hai của Liên hoan phim. Cùng với phim tài liệu Hà nội trong mắt ai, Chuyện tử tế đã đưa tên tuổi của đạo diễn Trần Xuân Thủy lên vũ đài điện ảnh thế giới.
Phim để lại những ấn tượng sâu sắc cho người xem khi đụng đến những vấn đề nhạy cảm nhất của hầu hết các nhóm xã hội Việt Nam đương thời: tầng lớp văn, nghệ sĩ (quay phim, đạo diễn, biên kịch, nhà thơ…); nông dân; lãnh đạo; bác sĩ; nhà tu; những người có công với cách mạng… trong 10 năm đầu kể từ ngày đất nước thống nhất. Người dân trong phim được nói lên những suy nghĩ, ưu tư, trăn trở của mình từ những vấn đề gai góc nhất của xã hội đương thời đến những vấn đề rất bình thường, giản dị trong cuộc sống.
Phim Chuyện tử tế thể hiện “bản lĩnh” của những người làm phim tài liệu như đạo diễn Việt An có lần đã từng nói: “Với những người làm phim tài liệu, trước tiên phải có bản lĩnh, có bản lĩnh rồi mới đến tri thức và tài năng…”. Chuyện tử tế là hơi thở của thời cuộc, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.
Các bạn có thể xem phim Chuyện tử tế trực tiếp qua hai đường dẫn sau:
Phần 1:
Phim Chuyện tử tế thể hiện “bản lĩnh” của những người làm phim tài liệu như đạo diễn Việt An có lần đã từng nói: “Với những người làm phim tài liệu, trước tiên phải có bản lĩnh, có bản lĩnh rồi mới đến tri thức và tài năng…”. Chuyện tử tế là hơi thở của thời cuộc, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.
Các bạn có thể xem phim Chuyện tử tế trực tiếp qua hai đường dẫn sau:
Phần 1:
11/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam/blogspot.com
Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011
Xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Huệ, tỉnh Long An
“Ở tận sông Hồng em có biết. Quê hương anh cũng có dòng sông. Anh mãi gọi với lòng tha thiết. Vàm Cỏ Đông ơi Vàm Cỏ Đông”. (lời bài hát)
Sông Vàm Cỏ Đông chảy qua địa phận huyện Đức Huệ, tỉnh Long An. Từ lâu, Vàm Cỏ Đông đã đóng vai trò quan trọng trong giao thông đường thủy cũng như phát triển nông nghiệp của bà con trong vùng.
Đức Huệ là huyện nằm ở phía bắc tỉnh Long An. Người dân nơi đây sinh sống chủ yếu bằng nghề nông. Đất đai bạc màu, nhiễm phèn, nhiễm mặn, phương tiện sản xuất còn thô sơ chính là những trở ngại lớn nhất cho bà con trong vùng phát triển nông nghiệp. Cuối năm 2008, đầu năm 2009, Đức Huệ được xem là một trong những huyện nghèo nhất của tỉnh Long An, với tỉ lệ hộ nghèo xấp xỉ 20%. (theo thống kê của UBND tỉnh Long An)
Chương trình Lục Lạc Vàng – Kết Nối Những Miền Quê đã về với xã Mỹ Thạnh Đông, một trong những xã nghèo của huyện Đức Huệ, nơi đời sống bà con còn nhiều khó khăn cần được giúp đỡ.
Đức Huệ là huyện nằm ở phía bắc tỉnh Long An. Người dân nơi đây sinh sống chủ yếu bằng nghề nông. Đất đai bạc màu, nhiễm phèn, nhiễm mặn, phương tiện sản xuất còn thô sơ chính là những trở ngại lớn nhất cho bà con trong vùng phát triển nông nghiệp. Cuối năm 2008, đầu năm 2009, Đức Huệ được xem là một trong những huyện nghèo nhất của tỉnh Long An, với tỉ lệ hộ nghèo xấp xỉ 20%. (theo thống kê của UBND tỉnh Long An)
Chương trình Lục Lạc Vàng – Kết Nối Những Miền Quê đã về với xã Mỹ Thạnh Đông, một trong những xã nghèo của huyện Đức Huệ, nơi đời sống bà con còn nhiều khó khăn cần được giúp đỡ.
10/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Xã Long Hưng, huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước
Bài hát Tiếng chày trên Sóc Bom Bo, "đặc sản" dân ca tỉnh Bình Phước
Bình Phước từ lâu nổi tiếng là tỉnh có cảnh quan thiên nhiên đẹp, hệ sinh thái còn được bảo tồn nguyên vẹn. Bình Phước nổi tiếng với núi Bà Rá là một trong 3 ngọn núi cao nhất Nam bộ. Núi còn là một địa danh gắn liền với cuộc kháng chiến anh dũng của đồng bào Phước Long. Nơi đây đã xây dựng một nhà bia rất trang trọng để tưởng niệm các chiến sĩ hy sinh trong khu vực Bà Rá.
Phát huy thế mạnh kinh tế cây công nghiệp dài ngày của vùng, xã Long Hưng, huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước là nơi trồng nhiều các loại cây lâu năm như: Cây Điều, Cao Su, Cà Phê. Trong đó, trong những năm gần đây, Cao Su vươn lên trở thành cây công nghiệp hàng đầu của địa phương với diện tích gieo trồng hơn 500 héc-ta.
Cây Cao Su mang lại giá trị kinh tế rất cao cho địa phương, tuy nhiên bên cạnh đó vẫn còn rất nhiều những gia đình đang khó khăn, chật vật trong cuộc sống mưu sinh hàng ngày.
10/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Phát huy thế mạnh kinh tế cây công nghiệp dài ngày của vùng, xã Long Hưng, huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước là nơi trồng nhiều các loại cây lâu năm như: Cây Điều, Cao Su, Cà Phê. Trong đó, trong những năm gần đây, Cao Su vươn lên trở thành cây công nghiệp hàng đầu của địa phương với diện tích gieo trồng hơn 500 héc-ta.
Cây Cao Su mang lại giá trị kinh tế rất cao cho địa phương, tuy nhiên bên cạnh đó vẫn còn rất nhiều những gia đình đang khó khăn, chật vật trong cuộc sống mưu sinh hàng ngày.
10/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
Xã Thắng Thủy, huyện Vĩnh Bảo, tỉnh Hải Phòng
“Như núi Thái Sơn, sao Bắc Đẩu
Nghìn năm sau như vẫn một ngày.”
Nghìn năm sau như vẫn một ngày.”
Đó là lời ca dân gian dùng để ca ngợi người thầy đức cao trọng vọng, nhà tiên tri lỗi lạc của dân tộc, Trạng trình Nguyễn Bỉnh Khiêm.
| Tượng Nguyễn Bỉnh Khiêm tại Vĩnh Bảo, Hải Phòng |
Hàng năm cứ đến ngày 23/12, người dân ở các nơi lại kéo về đền thờ Trạng trình tế lễ, dâng hương tưởng nhớ ngày mất của Trạng. Đây được xem là nơi tôn vinh truyền thống hiếu học và tôn sư trọng đạo của người dân tỉnh Hải Phòng.
Xã Thắng Thủy, huyện Vĩnh Bảo, tỉnh Hải Phòng là một xã thuần nông. Cảnh vật đầu tiên đập vào mắt của những người từ xa mới đến nơi đây là những những cánh đồng thuốc lào trải dài ngút tầm mắt. Người dân nơi đây thật thà, chất phác. Do bản chất cần cù lao động, chịu thương chịu khó, đời sống của bà con đang dần dần được cải thiện. Nhưng bên cạnh đó vẫn còn không ít bà con có đời sống thật sự khó khăn cần được giúp đỡ.
Xã Thắng Thủy, huyện Vĩnh Bảo, tỉnh Hải Phòng là một xã thuần nông. Cảnh vật đầu tiên đập vào mắt của những người từ xa mới đến nơi đây là những những cánh đồng thuốc lào trải dài ngút tầm mắt. Người dân nơi đây thật thà, chất phác. Do bản chất cần cù lao động, chịu thương chịu khó, đời sống của bà con đang dần dần được cải thiện. Nhưng bên cạnh đó vẫn còn không ít bà con có đời sống thật sự khó khăn cần được giúp đỡ.
10/9/2011
Hồ Quốc Nam
Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011
Âm nhạc: Dạ khúc cho tình nhân
Tình yêu, tính nghệ sĩ, chất triết học đã tạo ra một bài hát đi sâu vào trái tim những người yêu âm nhạc thực sự mấy chục năm qua.
Ca khúc Dạ khúc cho tình nhân do hai vợ chồng Phương và Lê Uyên sáng tác và thể hiện.
09/9/2011
Hồ Quốc Nam
Phim: Đường về (The way back)
Đường về (The way back) kể về một nhóm người vượt ngục nhà tù cộng sản để tìm đến tự do. Phim được xây dựng trên những sự kiện lịch sử có thật (sự hình thành và sụp đổ của Chủ nghĩa Cộng sản ở Liên Xô và các nước Đông Âu cũ) nên tạo được sự hấp dẫn cho người xem ngay từ đầu.
Đường về (The way back) là một bộ phim đáng xem không phải ở những pha đánh nhau, bắn súng... đến rợn người mà là cốt truyện trong sáng, mạch lạc và đậm chất nhân văn.
Hành trình của nhóm người vượt ngục đã phải trải qua nhiều cam go, thử thách. Rất nhiều người trong số họ đã phải hi sinh chính mạng sống của mình trên đường đi tìm chân trời tự do. Phim có một phần chất bi tráng khi cô gái duy nhất trong đoàn trước khi chết muốn các thành viên khác chỉ cần nhớ đến tên của mình.
09/9/2010
Hồ Quốc Nam
Thứ Năm, 8 tháng 9, 2011
Blog thầy Nguyễn Ngọc Trân
Những bạn có đam mê tìm hiểu về Kinh tế xin mời ghé thăm blog của thầy Nguyễn Ngọc Trân. Thầy Trân hiện đang được khoa Báo chí & Truyền thông, ĐH. KHXH&NV TP.HCM mời về giảng môn Tường thuật chuyên ngành Kinh tế.

Địa chỉ blog thầy Trân như sau: http://gatebeepers.blogspot.com/
Thầy Trân có nhiều năm kinh nghiệm viết và biên tập tin, bài liên quan đến lĩnh vực Kinh tế.
08/9/2011
Hồ Quốc Nam

Địa chỉ blog thầy Trân như sau: http://gatebeepers.blogspot.com/
Thầy Trân có nhiều năm kinh nghiệm viết và biên tập tin, bài liên quan đến lĩnh vực Kinh tế.
08/9/2011
Hồ Quốc Nam
Blog giáo sư Luật Phạm Duy Nghĩa
Giáo sư Luật Phạm Duy Nghĩa là người rất có uy tín trong giới Luật sư Việt Nam. Hiện giáo sư có tham gia viết blog với mục đích chính là "chia sẻ thông tin luật học". Mời những bạn có đam mê về Luật có thể ghé thăm website của ông:
http://phamduynghia.blogspot.com

Để hiểu hơn về quá trình học tập và làm việc của Giáo sư, xin mời bạn xem qua quá trình học tập và làm việc của ông bên dưới.
Gần đây, giáo sư Phạm Duy Nghĩa đã chuyển công tác từ khoa Luật, Đại học quốc gia Hà Nội về công tác tại khoa Luật - Đại học Kinh tế TP.HCM.
08/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://phamduynghia.blogspot.com

Để hiểu hơn về quá trình học tập và làm việc của Giáo sư, xin mời bạn xem qua quá trình học tập và làm việc của ông bên dưới.
Gần đây, giáo sư Phạm Duy Nghĩa đã chuyển công tác từ khoa Luật, Đại học quốc gia Hà Nội về công tác tại khoa Luật - Đại học Kinh tế TP.HCM.
08/9/2011
Hồ Quốc Nam
CURRICULUM VITEA
Nghia Duy Pham
Birth Date: October
25, 1965
Martial Status: Married,
Two Children
Home Address: 3/35/285
Doi Can, Hanoi, Vietnam
Mailing Address: Faculty of Law, Vietnam
National University Hanoi 144 Duong Xuan Thuy, Cau Giay,
Hanoi, Vietnam
Tel. +0084 (4) 754.8516; Fax: +0084 (4)
754.7081
Present
Position: Associate
Professor, Head of Business Law Department Faculty
of Law, Hanoi National University (VNU)
EDUCATION
Sept.
1991-Sept. 1992: Referendariat; Supreme Court Dresden, Germany
Sept.
1988-May 1991: Ph.D. study
program; University of Leipzig, Germany. Ph.D. Thesis: Legal aspects of technology transfer through
international joint venture company
Sept.1984-August
1988: LLB, University of Leipzig; Diplomjurist, magna
cum laude
Sept.1983-August
1984: German course and
Pre-university course; Martin Luther University, Halle
Wittenberg, Germany
Sept.1982-August 1983: German
course, Hanoi University of Foreign Studies
Sept.1979-August 1982: High
school in Nam Dinh, Vietnam
Sept.1976-August
1979: Secondary school in Nam Dinh,
Vietnam
Sept.1971-August
1976: Primary school in Nam Dinh,
Vietnam
RESEARCH AND CONSULTANT RELATED EXPERIENCES
July 2008 Participation at
WIPO-WTO joint colloquium on IP law in Geneva, July 01-11, 2008
Dec 2007- Jan 2008 UNDP National Consultant in
Public Finance Project to Review to State Budget Law (CEBA, National Assembly)
May – November 2007 UNTCAD Consultant in E-Regulation
Project in Vietnam to establish the interactive Database for investors
May - July 2006 National Consultant in
World Bank Project: "Corporate Governance, Country Assessment
Vietnam"
Jan- Feb 2006 National Consultant,
UNDP Programming Mission to overview donor's activities in strengthening
capacity for elective bodies in Vietnam
September- Oct.
2005 National Consultant,
Overseeing administrative regulation in business registering system in Vietnam,
ADB, GTZ Project to promoting the private sector in Vietnam
April 2005 – July
2005 National Consultant, Skill
Training for Parliamentarians and Councilors, joint UNDP and ONA Project VIE
02-07 “Strengthening the capacity of elective bodies in Vietnam”
Dec 2004 March 2005 National Consultant in WB funded
Research Project “Corporate Governance, Country Assessment Vietnam”
May 2004 – August
2004 National Consultant, Training
Need Assessment and Developing Curriculum for Training Course for
Parliamentarians and local Councilors, joint UNDP and DANIDA and ONA Project on
“Strengthening the capacity of elective bodies in Vietnam”.
Dec 2003 March 2004 National Consultant in ADB funded
Research Project to Strengthen the Capacity of State Audit in Vietnam
Nov - Dec 2003 National Consultant in SIDA
funded Project on Parliamentary Supervision in Vietnam (implemented by the
Office of the National Assembly - ONA)
Oct 2003 Legal
Consultant in ADB Loan Project to Improvement of Capacity for College Teachers
(hired by the Implementation Unit of the Teacher
Training Project Loan No. 1718-VIE (SF), Ministry of Education and Training
Jun. 2003 – Aug
2003 DAAD Visiting Scholar at
Institut fuer Wirtschaftspolitik, University Mainz, Germany
June 12-13, 2003 Research on “Confucianism
and the Conception of Law in Vietnam”, Law Faculty, University of Melbourne,
Australia
March 27-29, 2003 Research on “Cultural Aspects
of Property Concept in Vietnam”, Law School, University of Victoria, BC, Canada
December 2002 Presentation paper on
“Property Law in Vietnam” at the Asian Law Conference hosted by the Law
Faculty, Kyushu University, Fukuoka, Japan
Sept 2002 – May
2003 Visiting Scholar at Harvard
Law School [Host: Prof Renier Kraakman]
March 1-5, 2002 Presentation paper on
“Legal transplantation – from the perspective of receiving country”, hosted by
Northern Territory University, Darwin, Australia
January 24-28, 2002 Presentation paper on “The legal
regime of exhaustion and parallel imports in Vietnam”, hosted by the Chuo
University and Max Planck Institute of International Copyrights and Industrial
Property Law Munich, Osaka and Tokyo Conference, Japan
May 25 - May 27,
2001 Delivering paper on
“Technology Transfer Rules in Vietnam”, hosted by the Academia Sinica, Taipei, Taiwan
Feb. 2001-April
2001: Visiting researcher; Max
Planck Institute for Int. Private Law, Hamburg, Germany
December 2000 Instructor and Consultant
in UNDP funded Project to Training of Staff of the Office of the National
Assembly (implemented by ONA)
July.1998-Dec.1998: Visiting researcher; Stanford
University Law School; California, USA
Oct.1997-Dec.1997: Visiting researcher; Japan
Institute for Invention and Innovation JIII, Tokyo, Japan
TEACHING
EXPERIENCES
1995-
Present: Faculty of
Law, Vietnam National University Hanoi (VNU)
PUBLICATION
Books:
1.
Pham Duy Nghia, Company
Law: Case and Commentaries (Textbook for undergraduate program), VNU
Publishers (NXB Dai hoc Quoc gia HN), 2006 (Vietnamese)
2.
Pham Duy Nghia, Confucianism and the Law in Vietnam,
Tu-Phap Publishers, Hanoi, April 2004, 200 pages, (Vietnamese)
3.
Pham Duy Nghia, Economic Law: Textbook for
Postgraduated Program, Hanoi National University Press, 912 pages,
Hanoi, April 2004 (Vietnamese)
4.
Pham Duy Nghia, The Development of economic legal
framework in Vietnam since the Asian crises, The National Politics Publishers, Hanoi, March [2003], Japanese-Vietnamese
5.
Pham Duy Nghia, Vietnamese Business Law in
Transition, (English); The “The Gioi” Publishers, Hanoi, [2002],
415 pages, (Vietnamese)
6.
Pham Duy Nghia, Essentials of Vietnam's Business Law, (English);
The “The Gioi” Publishers”, Hanoi, January [2001], 178 pages (supported by the
Schmidt Foundation, Freehills and Page and the German Embassy in Hanoi), English
7.
Pham Duy Nghia, Introduction
to Vietnam's Commercial Law, (Vietnamese), 2nd edition,
The National Politics Publishing House, Hanoi, September [2000], 448
pages; first edition, September [1999], 371 pages, (Vietnamese)
8.
Pham Duy Nghia, Vietnam's
Commercial Law, Textbook, (Vietnamese), The National University
Press, Hanoi, September [1998], 350 pages.
Chapters in books:
9.
Pham Duy Nghia, Confucianism and
the Concept of Law in Vietnam, in J. Gillespie and P Nelson,
Socialist Transformation in China and Vietnam, Melborne University Press, 2005
10.
Pham Duy Nghia, Transplanted Law - An Ideological and
Cultural Analysis of Industrial Property Law in Vietnam, in
Christopher
Heath, Christoph Antons & Michael Blakeney, Intellectual Property Harmonisation within ASEAN and APEC, MAX PLANCK SERIES ON ASIAN INTELLECTUAL PROPERTY
LAW 10, Aspen Publishers, 2004, [ISBN:
9041122923]
11.
Pham Duy Nghia, Exhaustion and Parallel Imports in Vietnam,
in Christopher Heath (ed), Parallel Imports in Asia, Kluwer Law International,
The Hague, London, New York, 2004 [ISBN 90-411-2114-5]
12.
Pham Duy Nghia, Technology
Transfer Rules in Vietnam, in: Christopher Health and Kung Chung Liu
(eds), Technology Transfer Rules in Asia, Kluwer Law
International, October [2002] [ISBN 90-411-9830-0]
13.
Pham Duy Nghia
(ed), Understanding US Law in the context of Vietnam’s regional and
international economic integration, (Vietnamese); The National Politics
Publishers, Hanoi, August [2001] (383 pages).
14.
Pham Duy Nghia, Phan Chi Hieu at al., Business
Disputes Resolution, Textbook for judges training, (Vietnamese); the
“Cong an nhan dan” Publishers, Hanoi, Third Quartal [2001], 189 pages.
15.
Pham Duy Nghia, Nguyen
Si Dai, Administrative Litigation Procedures in
Germany, Translated from W. R. Schenke´s
textbook "Verwaltungsprozessrecht",
Mueller Verlag, 1998 into Vietnamese,
The National Politics Publishing House, Hanoi, April [2000], 550 pages
(supported by the Konrad Adenauer Foundation in Hanoi).
16.
Pham Duy Nghia, Nguyen Nhu Phat (eds), Vietnamsese
Economic Law, The National
University Press, Hanoi, [1999], 400 pages.
17.
Pham Duy Nghia,
Nguyen Nhu Phat at al., Economic
Law, Textbook (Vietnamese), Chapter VIII “Vietnam's Foreign
Investment Law” written by Pham Duy Nghia, The National University Press,
Hanoi, April [1997], 581 pages.
18.
Pham Duy Nghia,
Nguyen Cuu Viet at al., Introduction to the
theory of state and law, Textbook, (Vietnamese), The National
University Press, Hanoi, [1996], 270 pages.
Journal articles:
19.
On
the Draft Law-making Law,
Legislative Studies, 2008, March pp 31-35
20.
On privatisation of legal services, Xã hội hóa hoạt
động tư pháp, Tạp chí Khoa học Đại học Quốc gia Hà Nội, Chuyên san Kinh
tế-Luật, 2007, Quý III.
21.
Expectation of a renewed Parliament, Mong ước một
Quốc hội đổi mới, Tạp chí Nhà nước và pháp luật, Tháng 07, 2007, tr.
3-7
22.
Waiting for implementing guidelines of LOE 2005, Chờ
hướng dẫn thi hành Luật doanh nghiệp 2005, Tạp chí Khoa học pháp lý, Đại
học Luật TH HCM, Tháng 08, 2006,
23.
Major changes in German company law in comparison to
Vietnam Law, Sự thay đổi trong pháp luật công ty CHLB Đức trong so sánh
với pháp luật công ty Việt Nam, Nghiên cứu lập pháp, 2006, số 7, tr.
54-57, 60
24.
The
challange of responsive state: Thách thức của chúng ta: Một nhà nước thiếu năng lực phản ứng, State and
Law, NNPL, 2006, No 5, tr. 3-9
25.
Das neue Wettbewerbsgesetz in
Vietnam: Wirtschaftspolitische Hintergründe, Entwicklung und Probleme
[The new Competition Law in Vietnam: Background, Development and Issues], WuW, September 2005, pp 704-714
26.
On
the 60 years of legal heritage of Vietnam since 1945, Journal State and Law, August, 2005, pp 3-9
27.
Pham
Duy Nghia, On the competition among local authorities in Vietnam in
economic policies, Legislative Journal, July, 2005, pp. 23-24
28.
Pham
Duy Nghia, On the Role of legal prefessional association in law making
process, Journal of Legal Science, HCM City, June, 2005
29.
Pham
Duy Nghia, Making sausages or gio lua: a law making retreat, Legislative
Studies Magazin, NA Journal, 2005, No 1, pp 42-46
30.
Pham Duy Nghia, Commercial Legal Framework in Vietnam since
the Asian Crisis: Development and Issues, International Business
Lawyer, Vol 32, No 4, August, 2004, pp. 175-181
31.
Looking for the
philosophy of bankruptcy law,
Legislative Studies Magazine, Office of the National Assembly, [2003] [11/2003] pp 35-47
32.
Land use right and the real estate market, State and Law
Journal, 2003, Nr. 10, pp 15-18
33.
Administrative
Monopoly from antitrust law perspective, Legislative Studies Magazine, Office of the National Assembly, [2003]
Nr 9, pp 56-63
34.
From Assumptions to risk management and handling with
information asymetry in contract law in Vietnam, Legislative Studies Magazine, Office of the National Assembly, [2003] Nr. 5, pp. 38-47.
35.
From self justice to the right on claims: Why business
people mistrust the economic courts in Vietnam, Legislative Studies Magazine, Office of the National Assembly, [2003],
Nr. 3, pp 45-55
36.
Business Networks:
Concept and Reality in Vietnam,
Journal State and Law, State and Law Institute Hanoi, Vietnam [2003],
Vol. 2, pp. 37-47
37.
Neue Unternehmensgesetz in Vietnam:
Entwicklung, reformfreundliche Bestimmungen und Probleme, Recht der Internationalen Wirtschaft,
Heidelberg, [2002], Nr. 12, pp. 912 -917.
38.
Intellectual
Property in Vietnam: Concept, Economic Importance and Enforcement, Legislative
Studies Magazine, Office of the National Assembly, [2002], Vol. 12, pp
39.
Property Right:
Foreign experiences and Lessons for Vietnam, Legislative Studies Magazine, Office of the National Assembly, [2002],
Vol. 11, pp
40.
Transplantation of
foreign laws – chances and challenges for legislative studies in Vietnam, Legislative Studies Magazine, Office of the National Assembly, [2002],
Vol. 5, pp. 50 –58.
41.
The role of land
law in controlling land fevers,
Journal State and Law, State and Law Institute Hanoi, Vietnam [2002],
Vol. 5, pp 34 –39, 51
42.
On the transparency
of the law – one aspect of the rule of law, Journal Democracy and Law, Ministry of Justice, [2002], No
1, pp 6-7.
43.
Creating
development policies for the capital – Foreign experiences and suggestions for
Vietnam, The legislative Studies
Magazine, February [2002], pp. 32 –38.
44.
“On the amendment
of Chapter II of the Constitution 1992”,
Journal State and Law, State and Law Institute Hanoi, Vietnam [2001], No
9, pp. 33 – 35.
45.
“Small adjustment,
but big impact – views on the Constitution amendments”, The legislative Studies Magazine, September [2001], pp.
19 –23.
46.
“On the Law on
antitrust and competition in Vietnam”;
Legislative Studies, May, [2001] pp. 31-37
47.
“On the US Rules on
Industrial Property”, Journal State and
Law, State and Law Institute Hanoi, Vietnam, May [2001] pp. 29-36
48.
“Competition law in Vietnam: Importance and
suggestions”, Journal State and Law,
State and Law Institute Hanoi, Vietnam [2000], No 11, pp 29 –36.
49.
“On the relation
between civil and economic court’s procedures”, Legislative Studies, [2000] No 8, pp. 58 – 65.
50.
“On the criminalization of commercial cases in Vietnam”, Legislative Studies, [2000], No 6, pp 30 - 43.
51.
“Legal impact of
the economic integration on the commercial law in Vietnam”, Journal State and Law, State and Law Institute Hanoi, Vietnam [2000],
No 6, pp. 9-19.
52.
“Critical review of
the business disputes resolution in Vietnam”, in: LERES, “Business dispute resolution and bankruptcy”, The “Giao thong van tai” Publishers, June, [2000], pp. 61
–73.
53.
“The Law on
Enterprises – New legal regulations for private enterprises”, in: LERES, “Policies, law and other supporting measures for
promoting of small and medium sized private enterprises in Vietnam”, The Hanoi
National University Press, [May 2000], pp.76 –88.
54.
“The commercial
Code and the Future of the Economic Law in Vietnam”, Journal of Science of Vietnam National University, Legal
Studies, [1999], No 1, pp 22-29
55.
“On the competition
and anti trust law”, Journal State and
Law, State and Law Institute Hanoi, Vietnam, [1999], No 8, pp 24-36
56.
“On Technology
Transfer Contracts under the laws of Vietnam”, Journal State and Law, State and Law Institute Hanoi, Vietnam [1998],
No 1, pp 36-45
57.
“A number of main
issues concerning Technology Transfer Contracts under the Laws of Vietnam”, Journal State and Law, State and Law Institute Hanoi, Vietnam [1997]
No 10, pp 9-16
Other articles:
58.
For a small state and
big civil society: intervention versus direct conducting business Saigon Economic Times (Kinh te Saigon), No 39-2001 dated September 20, [2001],
p. 20
59.
Business Law –
Current development and challenges”,
Vietnam Investment Review, (Dau tu),
Special Issue to Lunar New Year [2001], pp. 26 -28
60.
“Tax fraud or smart
business”, Entrepreneur Forum on
Weekend (Dien dan doanh nghiep cuoi
tuan), dated August 28, [2000], pp. 29, 37.
61.
“Fraud and abuse of
goodwill”, Entrepreneur Forum on
Weekend, dated September 10, [2000], pp. 10-11.
62.
“Distinction
between fraud and advertisement”,
Entrepreneur Forum on Weekend, dated September 17, [2000], pp 10 -11.
63.
“The rights of
consumers”, Journal Enterprise
(Doanh nghiep), [1999], No 10, pp. 14-15.
64.
“On the law on advertising
activities of enterprises in Vietnam”,
Journal Enterprise, [1999], No 7, pp. 18-21.
65.
“On the legislation
related to the investment of Vietnamese enterprises in foreign countries”, Journal Enterprise, [1999], No 5, pp 25-26.
66.
“On the competition
law in Vietnam”, Journal
Enterprise, [1999], No 4, pp 26-28.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






