Labels (CÁC THỂ LOẠI):

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Pháp Luật của dân đâu?

"Pháp Luật của dân đâu?

Pháp Luật của Dân đây!

Á Pháp Luật của Dân,

Ối Pháp Luật của dân,

Í Pháp Luật của dân

Ú Pháp Luật của thân (của khỉ)



Pháp Luật của dân đây!


Pháp Luật của Dân đây!

Pháp Luật ở trên cây,

Pháp Luật của dân đây!

Pháp Luật ở trên mây,

Pháp Luật của dân đây!"


 Nạn nhân Đinh Thị Kim Phượng trong ngày cưới - Ảnh do gia đình cung cấp

Chính trị - Xã hội

Vụ ăn nhậu trên phà: Công an kết luận nạn nhân tự té xuống sông 
02/09/2011 06:43

TT - Ngày 1-9, thượng tá Phạm Hữu Châu, chánh văn phòng kiêm người phát ngôn Công an tỉnh Long An, đã công bố danh tánh những người tham gia nhậu trên chiếc phà ở sông Vàm Cỏ ngày 20-8 và kết quả điều tra ban đầu của Công an huyện Tân Trụ.

>> Thuê phà ăn nhậu, một cô gái chết đuối

Theo đó, ngoài hai người bán vé số được thuê đi theo nướng tôm, trên phà có 14 người đi nhậu.

Kết quả điều tra ban đầu

Trong số này có 9 người đàn ông gồm: ông Nguyễn Kim Đoạn (viện trưởng Viện KSND huyện Cần Giuộc, Long An), ông Nguyễn Hương Giang (viện phó Viện KSND huyện Cần Giuộc), Nguyễn Thành Trung (xã Tân Lân, huyện Cần Đước), Lê Văn Phổ (buôn bán ở huyện Cần Giuộc), Nguyễn Ngọc Ba (xã Tân Thành, huyện Thủ Thừa), Nguyễn Nhật Tuấn (nhân viên viễn thông huyện Cần Giuộc), Nguyễn Thanh Lâm (xã Long Khê, huyện Cần Đước), Đào Ngọc Hưng (buôn bán ở Cần Đước) và Nguyễn Hoàng Nhã (ngụ Q.Gò Vấp, TP.HCM).

Theo thượng tá Châu, trên phà chỉ có năm cô gái chứ không phải sáu như các báo đưa tin ban đầu. Đó là Đinh Thị Kim Phượng (người bị chết đuối, ngụ xã Trường Bình, huyện Cần Giuộc), Võ Thị Hoa (xã Tân Kim, huyện Cần Giuộc), Mai Thị Ngọc (huyện Hồng Ngự, Đồng Tháp), Nguyễn Thị Hồng Cẩm (huyện Bình Minh, Vĩnh Long), Nguyễn Thị Mỹ Hằng (huyện Phụng Hiệp, Hậu Giang). Trong số này, công an xác định Cẩm và Hằng làm tiếp viên của quán PT ở huyện Cần Giuộc. Hoa làm công nhân ở Bến Lức (Long An). Nạn nhân Phượng thì đang thất nghiệp, còn Ngọc là bạn của Phổ.

Điều tra ban đầu cho biết sau khi ăn nhậu được một giờ thì Ngọc cùng một vài người nữ lên bờ đi vệ sinh và bị dính bùn đất nên xuống sông tắm. Mọi người trên phà thấy vậy cũng ùa xuống sông tắm. Riêng Phượng không biết bơi nên ở trên phà giữ điện thoại và chìa khóa của Hoa. Một lúc sau, Hằng tắm cách phà khoảng 5m nghe như có tiếng người ngã xuống nước và nhìn lên phà không thấy Phượng nên bơi tới tìm và gọi mọi người tìm. Đến 20g cùng ngày thì vớt được thi thể Phượng. Nhận được tin báo, lực lượng công an đã đến hiện trường để khám nghiệm với kết luận ban đầu nạn nhân chết là do ngạt nước, hiện đang chờ kết quả giám định.

Phó Công an xã Nhựt Ninh Nguyễn Chí Tâm cho biết khoảng 16g ngày 20-8 ông nghe tin báo vụ việc chết đuối tại khu vực ấp Nhựt Long nên đã đến tận hiện trường để ghi nhận sự việc và làm công tác bảo vệ hiện trường. Trước đó, người phát hiện vụ việc là ông Trần Văn Út. Ông Út đi giăng lưới gần khu vực phà neo từ 11g trưa 20-8. Đến gần 15g30, khi đang giăng câu cách phà neo khoảng 40-50m, ông Út thấy mọi người trên phà lao xao, lặn mò tìm kiếm người mất tích, ông yêu cầu giữ nguyên hiện trường để báo công an xã. Theo ông Út, khu vực đậu phà nước rất sâu nên những người trên phà đã đến chỗ khác cạn hơn để tắm.

Gặp người trong cuộc

Trao đổi với phóng viên, ông Nguyễn Nhật Tuấn cho biết hôm đó được Trung rủ đi chơi nên có rủ ông Nguyễn Kim Đoạn đi cùng vì hai người quen biết nhau, cùng sống chung trong khu tập thể bưu điện. Những cô gái có mặt trong cuộc nhậu, ông Tuấn không quen biết trước. Khi được hỏi ai mời các cô gái này đi nhậu chung, ông Tuấn nói tiếp viên của quán PT là do một người trong nhóm rủ. Những người khác thì ông không biết.

Lần theo địa chỉ do Công an tỉnh Long An cung cấp, chúng tôi tìm đến ấp Thanh Hà, xã Tân Kim, huyện Cần Giuộc tìm Võ Thị Hoa. Theo công an, Hoa là người đến nhà rủ Phượng đi Cần Đước nhậu.

Hoa kể có quen biết với ông Phổ (trước đây là chủ quán nhậu ở Cần Giuộc). Ngày 20-8 do công ty ngưng hoạt động nên Hoa điện thoại cho vài người bạn hỏi có ai đi đâu chơi thì cho Hoa đi ké. Khi điện cho ông Phổ thì ông này rủ đi Cần Đước chơi với những người bạn khác. Thế là Hoa cùng Phượng chạy xe máy đến bến phà đã hẹn trước. "Trong nhóm người trên phà em chỉ biết mặt anh Phổ và Phượng bạn em. Còn những người khác em không biết họ là ai" - Hoa nói.

Hoa khẳng định không nhìn thấy và không biết vì sao Phượng lại bị chết đuối như vậy. Đến giờ Hoa cũng không hiểu tại sao bạn mình rơi xuống sông.

Chiều 1-9, chúng tôi đã gặp được ông Nguyễn Kim Đoạn. Ông Đoạn khẳng định ngay từ đầu khi thấy nhiều cô gái xuất hiện trên phà ông đã thấy khó chịu nên không hỏi tên các cô này. Lúc tắm sông, ông bơi ra cách phà khoảng 40-50m tắm một mình, không có chuyện ông "hú hí" tắm chung với các cô này. Khi nghe có người rớt xuống sông, ông bơi lại phà phụ lặn tìm nhưng không có kết quả.

Không có tội phạm?

Theo thượng tá Phạm Hữu Châu, cơ quan công an xác định trong lúc tắm không có đùa giỡn, níu kéo Phượng dẫn đến té xuống nước chết đuối.

Một nguồn tin cho biết chiều 1-9, các cơ quan gồm Viện KSND huyện, TAND và Cơ quan điều tra Công an huyện Tân Trụ đã họp liên ngành về vụ này. Cuộc họp thống nhất kết luận Phượng bị trượt chân ngã xuống sông chết đuối chứ không có ai kéo, đẩy. Do vụ này không có tội phạm nên sẽ không khởi tố vụ án.

Trao đổi với phóng viên, ông Thái Văn Ô, phó bí thư thường trực Huyện ủy Cần Giuộc, cho biết trong ngày huyện ủy đã cử đoàn công tác đến làm việc với Cơ quan điều tra Công an huyện Tân Trụ để nắm vụ việc, làm căn cứ xử lý các cán bộ, đảng viên của huyện liên quan trong vụ này. Tuy nhiên, Cơ quan điều tra Công an huyện Tân Trụ từ chối trả lời.

Theo ông Ô, huyện ủy đã nhận bản tường trình của ông Đoạn và ông Giang (viện trưởng và viện phó Viện KSND huyện). Do chưa có kết luận chính thức của cơ quan điều tra nên tạm thời huyện ủy chưa tổ chức họp kiểm điểm, xử lý gì đối với ông Đoạn và ông Giang. Theo Ủy ban kiểm tra huyện ủy, các ông Đoạn và Giang có dấu hiệu vi phạm về đạo đức lối sống khi đi nhậu và tắm sông chung với các cô gái. Ông Đoạn hiện là huyện ủy viên, bí thư chi bộ Viện KSND huyện Cần Giuộc.

N.HẬU - M.THUẬN - V.TR.

Đường dẫn bài viết: http://m.tuoitre.vn/tin-tuc/Chinh-tri-Xa-hoi/72775,Vu-an-nhau-tren-pha-Cong-an-ket-luan-nan-nhan-tu-te-xuong-song.ttm
23/9/2011
Hồ Quốc Nam

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

Hồ Gươm trong mắt ai?

Cơn mưa hơn 12h đêm gần hồ Gươm, Hà Nội

Mặt nước hồ Gươm vào một tối trời Thu tháng Tám trong xanh và phẳng lặng như nước ở trong thau. Từng hạt mưa nhỏ li ti bay nghiêng nghiêng qua những ngọn đèn đêm, mang theo hơi lạnh của ngày đầu Đông, rồi rơi nhè nhẹ lên vai của những đôi tình nhân trẻ ngồi cạnh bờ hồ đang vụng về âu yếm. Những cành me non của ngày vừa mới thay lá khẽ khàng đung đưa theo từng con gió nhẹ miên man. Tháp Rùa mờ ảo trong sương đêm, dáng rêu phong như đã trầm mặc hàng thế kỷ. Bên kia đường là tiếng “lốc cốc” âm vang của những người bán hủ tiếu đêm, họ đi qua những hàng me xanh, những con hẻm nhỏ, thấp thoáng trong đêm tựa như một góc của bức tranh sáng tối.

21/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Viết cho những con đường đi ngược lại

Hàng ngày, chúng ta vẫn đi về trên những con đường quen thuộc. Từ ngày đi làm đến nay, trừ những lúc đi công tác xa, tôi có hai con đường để đi về nhà sau tám tiếng ngồi viết kịch bản ở cơ quan: con đường ngắn nhất để về nhà và con đường không phải là con đường ngắn nhất.

Hôm qua là một ngày không bình thường trong những chuỗi ngày bình thường bất tận của cuộc đời tôi: tôi làm việc hiệu quả gấp đôi so với ngày bình thường và mất tập trung gấp đôi so với ngày bình thường. Những kịch bản bình thường phải mất đến hai ngày mới viết xong thì hôm qua chỉ cần mất một ngày và có lúc tôi tự giật mình vì không biết nãy giờ đầu óc mình ở nơi đâu?


Chiều về, tôi chọn đường về cho mình không phải là con đường ngắn nhất, không phải là con đường vẫn đi đi, về về hàng ngày. Con đường mà có lẽ chỉ cần ngồi lên xe là tôi tự động chạy về không cần suy nghĩ, và đầu óc lại được miên man trong những suy nghĩ vu vơ. Có những lúc, trong cuộc sống bận rộn này chúng ta không được chọn con đường ngắn nhất, có lúc phải đi đường vòng, có lúc không muốn đi con đường ngắn nhất vì đơn giản không muốn đi mà thôi. Hôm qua của tôi là một ngày như vậy.

Lang man trong những dòng suy nghĩ bất tận của công việc và cuộc sống ngày thường, đột nhiên tôi thấy ngọn đèn giao thông trước mặt mình chuyển sang đỏ. Tôi dừng xe lại giữa dòng người tấp nập. Nhìn về một góc đường, thấy một cô gái trẻ độ đôi mươi với khuôn mặt hình trái soan, đôi mắt to tròn đen lay láy và mái tóc dài thướt tha chấm ngang vai đang bối rối tìm cách băng qua đường giữa dòng người và xe đông đúc. Đèn đỏ mà mọi người cứ chạy, đúng là những gã ngốc. Rồi tôi chợt nhận ra chính mình mới là gã ngốc thật sự, vì đơn giản, đèn đỏ ở ngã ba đường thì xe máy được quyền đi thẳng.

Chạy giữa những con phố bồng bềnh, mờ ảo và đông người, tôi cảm giác như mình lạc giữa những cơn mơ, tôi thấy những người đi gần và xung quanh bắt đầu chạy ngược lại với mình. Tôi thấy xe tôi dường như lùi lại phía sau còn xe những người khác như đang tiến về phía trước. Cũng có lúc tôi thấy xe mình chạy lên phía trước còn xe những người khác lùi về phía sau. Nó có lúc bình yên, có lúc nhộn nhịp, có lúc hiền hòa và cũng có lúc dữ dội như chính cuộc sống chen lấn và xô đẩy ngày thường.

Đi trên con đường quốc lộ chật chội người và xe, đột nhiên tôi ước mình được nhắm mắt lại, nhắm mắt để quên đi những dòng suy nghĩ miên man cứ chảy như dòng thác ở trên cao xuống và nhắm mắt để nhớ ra rằng mình còn một bài học vỡ lòng vẫn chưa học xong….

20/9/2001
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
(viết cho những tháng ngày cứ mãi trôi)

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Tình yêu và những cánh chim sắt


Hai năm về trước, khi còn là sinh viên ở Ký túc xá Đại học Quốc gia TP.HCM, tôi cùng với những người bạn thân trong đội bóng rổ Ký túc xá vẫn thường dùng hai bàn tay đập vào nhau mỗi lần có một con chim sắt bay ù ù qua đầu chúng tôi. Tôi còn nhớ rõ, ở sân bóng rổ Ký túc xá, cứ mỗi 15 phút là có một con chim sắt bay ngang. Hàng đêm, chúng tôi cùng nhau chơi bóng rổ và cùng nhau đếm những con chim sắt. Lần cuối cùng chúng tôi đập hai bàn tay vào nhau và dừng lại ở con số 1.000. Chúng tôi quyết định dừng lại ở đó vì dù sao 1.000 cũng là một con số đẹp.
 
Muốn biết được phải mất thời gian bao lâu thì mới đếm được 1.000 con chim sắt? Bạn cứ làm phép tính nhẩm như thế này, cứ 15 phút có một con chim sắt bay ngang đầu chúng tôi, vậy để có thể đếm được 1.000 con, chúng ta sẽ mất khoảng (15*1.000)/60 = 250 giờ, tức khoảng 10.5 ngày liên tục ở trên sân bóng rổ chỉ để đếm chim sắt. Thuở ấy, chúng tôi là sinh viên Đại học quốc gia, chúng tôi học ở các trường khác nhau và chỉ gặp nhau có mấy tiếng vào mỗi buổi tối.

Nhiều người thắc mắc tại sao phải đếm chim sắt mà không phải là những thứ khác, ví dụ như xe buýt chẳng hạn. Ừ thì chim sắt đối với chúng tôi có một ý nghĩa đặc biệt khác. Mỗi lần chim sắt bay ngang, chúng tôi thường tự hỏi, trên những cánh chim sắt ấy có khoảng bao nhiêu người? Có bao nhiêu ngươi đang nhìn xuống mặt đất và cái Ký túc xá bé tí nơi chúng tôi đang đứng? Có bao nhiêu người trong đó là người thân của chúng tôi? Có bao nhiêu kẻ ngốc như chúng tôi đang nhìn lên bầu trời đêm đen kịch những đám mây của Ký túc xá chỉ để đếm chim sắt? Và quan trọng hơn nữa là những cánh chim sắt ấy đang bay về đâu?

Rồi mấy năm trôi qua, những cánh chim sắt cứ lần lượt mang những người thân của chúng tôi đi xa, đi về những phương trời xa lắm nơi mà chúng tôi chưa bao giờ có cơ hội đến được. Những cánh chim sắt ấy đã mang những người thân của chúng tôi đi về một đất nước nào đó xa xăm trên trái đất. Mang theo biết bao nhiêu sự nhớ thương, niềm tin và hi vọng được gửi vào những người thân khi họ đi về một phương trời mới nào đó. Mới hôm qua đây thôi cánh chim sắt ấy lại một lần nữa mang một người thân của tôi đi về một phương trời khác. Lại một cuộc chia tay, tôi tin rồi mấy năm nữa thôi cũng chính cánh chim sắt ấy sẽ đem người thân của tôi trở về như tôi đã từng chờ đợi và hi vọng.

Sẽ bao nhiêu lâu nữa tôi sẽ leo lên cánh chim sắt ấy và đi về một phương trời mới? Chắc chắn cũng không lâu nữa đâu. Tôi sẽ đi, sẽ leo lên cánh chim sắt ấy, đi về một miền xa lạ, và cũng chính bằng cánh chim sắt ấy, tôi sẽ quay về bên những người thân, bên bạn bè thân yêu. Bạn hỏi tại sao đi rồi lại quay về hả? Đơn giản thôi, vì tôi đã trót yêu những cánh chim sắt và lỡ yêu luôn những con người nhỏ bé ra sân bay để đưa người thân của mình về một miền xa lạ.

19/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
(Tặng Đ ngày anh đi! Mong cho anh sức khỏe và bình yên!)

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

Phim Roman Holiday: Phim của người làm báo

Một số phần trong bài viết này:
1. Giới thiệu khái quát về bộ phim Roman Holiday, những thành tựu phim đạt được.

2. Cuộc đời thường của nàng công chúa Princess Anne.

3. Roman Holiday: Lãng mạng hay hiện thực?

4. Roman Holiday: Công chúa và đời thật.

5. Nhà báo: Tình yêu và nghề nghiệp.

6. Lát cắt về nhà báo trong Roman Holiday.

7. Đánh giá về những hiệu quả truyền thông của Roman Holiday.

Mỗi phần (được đánh số từ 1 đến 7) trong bài viết này là một góc cạnh rất nhỏ xoay quanh bộ phim Roman Holiday, do đó khi đọc các bạn có thể đọc không theo thứ tự như khi viết. Dù sao đi nữa thì bài viết giới thiệu vẫn là bài viết giới thiệu, các bạn nếu muốn biết bộ phim thật sự hay như thế nào xin hãy xem qua bộ phim. Đây chỉ là ý kiến đóng góp của tôi sau khi xem qua bộ phim này.

Mặc dù cồ gắng hết sức nhưng chắc chắn bài viết này sẽ còn nhiều sai sót. Mọi ý kiến đóng góp xin liên hệ qua địa chỉ email: tentolanam@gmail.com.

Xin chân thành cảm ơn!
Hồ Quốc Nam

1. Những thành tựu quan trọng của Roman Holiday

Nhóm thực hiện:

Audrey Hepburn và Gregory Peck trong một cảnh phim

- Audrey Hepburn trong vai Princess Anne.

- Gregory Peck trong vai Joe Bradley (phóng viên).

- Đạo diễn : William Wyler.

- Diễn viên : Eddie Albert, Hartley Power, Harcourt Williams, Margaret Rawlings....

- Kịch bản: Dalton Trumbo, Ian McLellan Hunter.

- Hãng sản xuất : Paramount Pictures.

Giải thưởng:

- 1954 Oscar Winner for: Best Actress in a Leading Role (Audrey Hepburn), Best Costume Design/Black-and-White, Best Writing - Motion Picture Story (Ian McLellan Hunter, Dalton Trumbo). 1954 BAFTA awards winner for: Best British Actress (Audrey Hepburn).

- Golden Globe winner for: Best Motion Picture Actress - Drama (Audrey Hepburn).

Độ dài: 118 phút.

Nhận xét:

Với cách diễn xuất hài hước và không kém phần già dặn của hai diễn viên chính đã giúp cho bộ phim đoạt nhiều giải thưởng quốc tế danh giá. Với Roman Holiday, Audrey Hepburn - nữ diễn viên chính trong phim đã trở thành huyền thoại và mang lại cho cô giải Oscar duy nhất trong sự nghiệp điện ảnh của mình.

2. Cuộc đời thường của một nàng công chúa
Công chúa Princess Anne do Audrey Hepburn thủ vai

Công chúa Anne (Audrey Hepburn) chán ngấy với cuộc sống cung đình nên quyết định trốn ra ngoài du ngoạn thành Rome trong một ngày. Joe Bradley (Gregory Peck) - một phóng viên người Mĩ đã quyết định đưa cô đi thăm thú với ý định viết một bài phóng sự thật đặc biệt về công chúa. Nhưng điều cả hai không ngờ tới là một tình cảm đã nảy sinh giữa họ.

Roman Holiday - Bộ phim kinh điển lãng mạn nhất mọi thời đại với sự tham gia diễn xuất của huyền thọai Audrey Hepburn đã mang lại cho cô giải Oscar duy nhất trong sự nghiệp điện ảnh của mình. Cốt truyện đơn giản nhưng với sự đạo diễn tài hoa của William Wiler đã biến Roman Holiday thành phim hài kịch lãng mạn sau 54 năm vẫn còn trong tâm trí người yêu phim kinh điển.

Công chúa Anne thực hiện một chuyến công du vòng quanh các nước Châu Âu. Khi đến Rome, nàng bắt đầu phản kháng và muốn tìm cách thoát khỏi lịch trình làm việc dày đặc và cứng nhắc của một nàng công chúa. Một tối nọ, sau khi bị tiêm thuốc an thần để ngủ, nàng tìm cách trốn khỏi phòng, nấp trong một chiếc xe tải và ra khỏi tòa đại sứ. Tuy nhiên, vì thuốc đã ngấm nên nàng nhanh chóng ngủ gật trên một chiếc ghế đá công cộng và gặp được Joe Bradley, một phóng viên người Mỹ. Chàng đưa nàng về nhà trọ của mình. Sáng hôm sau, Joe thức dậy trễ và để lỡ cuộc họp báo với công chúa Anne. Khi chợt nhận ra người thiếu nữ đang ngủ say trong phòng mình là nàng công chúa cao sang quyền quý kia, Joe liền hứa với vị tổng biên tập là mình sẽ viết được một bài phóng sự đặc biệt về nàng và mọi chuyện bắt đầu…

3. Roman Holiday: Lãng mạn hay hiện thực?

Có hay không một câu chuyện cổ tích giữa đời thường?

Tựa phim là Roman Holiday nghĩa là “Kỳ nghĩ ở Rome” nhưng tôi cảm thấy đây quả là Romance Holiday (kỳ nghĩ lãng mạn) và không thể nào quên được.

Bộ phim Roman Holiday dành cho những người yêu điện ảnh kinh điển, cốt truyện đơn giản, lãng mạn, kết hợp với những pha hành động kịch tính hài hước. Bộ phim là những lát cắt và nghề báo và đời sống của hoàng gia.

Bộ phim lấy bối cảnh châu âu vào những năm 50 của thế kỷ trước. Sau 54 năm nhưng nó vẫn còn có giá trị cho tới ngày nay và được nhiều thế hệ những người xem điện ảnh yêu thích.

Roman Holiday thu hút khán giả ngay từ những phút giây đầu. Đây là một bộ phim đề cập nhiều đến đời sống cung đình của giới quý tộc, đề cập đến cuộc sống của những nhà báo, về cách sống của họ, cách lấy tin và cách họ đã làm như thế nào để có được một tin “không đụng hàng”.

Roman Holiday hấp dẫn khán giả không những bởi những vấn đề mà bộ phim nêu ra gợi mở cho chúng ta nhiều vấn đề. Mà nó còn đề cập đến cuộc sống của giới quý tộc, hoàng gia cung đình. Khi mà trong xã hội lúc bấy giờ tầng lớp đó vẫn tồn tại và được xem như là một tầng lớp trên của xã hội. Cuộc sống của những phóng viên báo chí như Joe Bradley.

Ngay từ những phút đầu của bộ phim khác giả đã tự hỏi câu chuyện của phóng viên Joe Bradley và Princess Anne sẽ đi về đâu khi mà bên cạnh một công chúa quyền cao chức trọng lại là một anh chàng phóng viên luôn muốn tìm mọi cách để lấy được những hình ảnh “độc nhất vô nhị” về công chúa Anne, tham vọng thực hiện một cuộc phỏng vấn nhầm lấy được số tiền thưởng khá lớn 5000$.

Vậy giữa cuộc sống của một nàng công chúa cung đình và một nhà báo có gì giống và khác nhau? Giữa họ có những điểm tương đồng như thế nào để hai con người này đã gặp nhau ở Roman Holiday? Có lẽ nên để phần tranh luận xem Roman Holiday là một bộ phim lãng mạn hay hiện thực dành lại cho những khán giả xem phim hơn là bàn luận!

4. Roman Holiday – Công chúa và đời thật


Có thể nói thời lượng 20 phút đầu của bộ phim Roman Holiday là một lát cắt tinh xảo về đời sống hoàng gia. Công chúa Anne hiện ra trước mặt các vị khách quý là một công chúa quyền cao chức trọng, là người sẽ nối ngôi nữ hoàng tương lai. Nhưng chỉ có những người thân cận nhất của công chúa mới có thể hiểu rõ được công chúa. Về những công việc quốc gia đại sự mà trọng trách của quốc gia đã đè nặng lên vai của nữ hoàng tương lai, những công việc đó đối với một phụ nữ ở tuổi Anne là quá sức chịu đựng. Công chúa xuất hiện ở đầu bộ phim theo cảm nhận của khán giả cô là một công chúa trẻ con, công chúa biết nũng nịu với người vú già, công chúa biết ăn bánh, uống sữa. Trách nhiệm đối với quốc gia đã khiến cô quá mệt mỏi, cuối cùng do không chịu đựng được nữa nên cô đã tìm cách trốn ra ngoài trên một chiếc xe tải, từ đó cũng là bắt đầu cuộc phiêu lưu của công chúa…

Thời lượng chủ yếu của phim dành cho những cảnh quay tại thủ đô Rome của Italia, công chúa Anne và chàng phóng viên Joe Bradley chu du trên chiếc xe Vespa cổ vòng quanh đường phố Rome. Thật ra đây là việc dàn dựng của anh chàng phóng viên và một người bạn nhà báo nhầm lấy được những tấm ảnh “không đụng hàng” về công chúa Anne, mục tiêu mà giới báo chí Italia và báo chí thế giới lúc này không ngừng săn đón. Nếu thực hiện được cuộc phỏng vấn đặc biệt này, ông chủ của tòa soạn nơi phóng viên Joe Bradley làm việc hứa sẽ trả anh nhuận bút 5000$, một khoảng tiền rất lớn vào thời đó, đặc biệt là với một phóng viên như anh.

Phần còn lại của thời lượng bộ phim được quay trong cung điện, nơi công chúa Anne cùng các cận thần hội hợp, đón chào các vị khác quý. Ở phần đầu tiên của bộ phim, khung cảnh xuất hiện thật hoành tráng. Công chúa Anne xuất hiện với một đoàn người ngựa, cận thần cùng cận vệ với sự chào đón nhiệt tình của nhân dân Rome, cho ta thấy được tình cảm mà nhân dân Rome dành cho một người đặc biệt như công chúa. Tiếp theo sau đó là khung cảnh cung đình với những buổi hợp trang nghiêm, những buổi tiệc cung đình linh đình, nhảy đầm.

Với 118 phút thời lượng phim, và 3 ngày trong thực tế (ngày đầu công chúa ở cung điện, ngày 2 công chúa cùng phóng viên Joe Bradley chu du trên chiếc Vespa cổ vòng quanh đường phố Rome, ngày thứ 3 công chúa với buổi hợp mặt), nhưng thời gian chủ yếu của bộ phim là dành cho ngày thứ 2. Ngày thứ 2 có thể được xem là ngày chủ chốt, quan trọng nhất của bộ phim khi nó dường như đã thể hiện hầu hết nội dung mà những người làm bộ phim muốn chuyển tải.

Nhưng cuộc phiêu lưu của chàng phóng viên Joe Bradley và công chúa Anne đã chiếm phần lớn thời gian của bộ phim. Vậy giữa con người thực tế (công chúa) và cô gái say rượu ngủ ngoài đường được cứu giúp thì đâu là hình ảnh mà những người làm phim chú ý nhiều hơn?

5. Nhà báo: Tình yêu và nghề nghiệp


Roman Holiday không phải là một câu chuyện cổ tích của phương Đông với những phép màu biến hóa hay những câu chuyện hoàng tử cứu công chúa rồi lập nên chiến công hiển hách của các nước phương tây. Đầu tiên tình cảm của họ có phải chỉ đơn giản là “vụ lợi”? Phóng viên Joe Bradley tình cờ gặp một cô gái say rượu ngoài đường, do không còn cách nào khác anh đành để cho cô gái kia ngủ trong nhà mình một đêm, chờ khi cô tỉnh lại sẽ đi.

Nhưng rồi do tình cờ nên anh phát hiện ra được người phụ nữ mà ngủ trong nhà anh đêm qua chính là Princess Anne. Từ đó trở về sau anh tìm mọi cách để thể làm được công việc “tác nghiệp” của mình. Câu chuyện tưởng như hết sức bình thường nhưng lại chứa đựng ý nghĩa nhân văn sâu sắc. “Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng như trong mơ?”, cơ hội sẽ đến với mọi người nhưng quan trọng hơn là có nắm bắt được cơ hội đó hay không? Joe Bradley đã rất vui mừng và tìm mọi cách để nắm bắt tốt cơ hội dành cho mình.

Khi phát hiện ra người phụ nữ đó chính là Princess Anne, Joe Bradley đã cố gắng thực hiện được “nhiệm vụ” của anh. Ban đầu anh chỉ hành động theo bản năng của một nhà báo, anh muốn công chúng có được những thông tin và hình ảnh “hot” nhất về Princess Anne, con người là đề tài cũng như mục tiêu săn đuổi của giới truyền thông trong thời gian hiện tại.

Phóng viên Joe Bradley không đáng khen khi anh đi với công chúa là một hành động có toan tính và vụ lợi, nhưng anh đáng khen khi ngoài bổn phận là một nhà báo, một con người của công chúng, làm việc cho công chúng, anh phải đem đến cho công chúng những cái họ cần. Lương tâm của một nhà báo không cho Joe Bradley bỏ qua thông tin một cách uổng phí, và đầu tiên anh đã hành động theo bản năng của mình, bản năng của một nhà báo.

Nhưng rồi càng về cuối cùng của bộ phim ta càng thêm yêu quý Joe Bradley, bởi anh đã dám hi sinh những lợi ích của bản thân, lợi ích sẽ trở thành một nhà báo nổi tiếng vì đã có những thông tin sốt dẻo nhất cùng với khoản tiền kếch xù 5000$. Phóng viên Joe Bradley đã hành động theo tình cảm của một con người chân chính, anh cảm thấy khi những thông tin mà anh đã có được nếu đưa lên mặt báo sẽ gây ra tổn thất danh dự cho công chúa Anne hay chính tình yêu với công chúa đã không cho anh làm điều đó? Mặc dù công sức của anh bỏ ra là xứng đáng và nó hoàn toàn hợp với “đạo đức nghề báo”…

6. Lát cắt về nghề báo trong Roman Holiday

Joe Bradley đang nghĩ gì? Tình yêu hay nghề nghiệp?

Roman Holiday đã cho ta có cái nhìn khái quát hơn về nghề báo. Nhà báo có thể làm mọi cách để có được thông tin, điều đó hoàn toàn đúng và đáng khen vì nhà báo là người của công chúng, công chúng có quyền đòi hỏi ở nhà báo những điều như thế. Nhưng rồi chính Joe Bradley đã từ bỏ cơ hội được trở thành một nhà báo nổi tiếng cộng với một khoản tiền thưởng kếch xù, không đưa những thông tin trị giá hàng nghìn USD lên mặt báo, những thông tin mà anh khó khăn lắm anh mới có được chỉ nhằm một thứ duy nhất: “Tình yêu của anh và Princess Anne”.

Khung cảnh cuối cùng của bộ phim Roman Holiday khép lại bằng hình ảnh phóng viên Joe Bradley đi một mình ra ngoài cung điện với nét mặt đăm chiêu, không một ai bên cạnh anh lúc đó? Là một nhà báo chân chính Joe Bradley đã thất bại hay thành công? Bộ phim với một kết thúc mở gợi cho ta nhiều dòng suy nghĩ. Nếu Joe Bradley chấp nhận bán những hình ảnh mà anh khó khăn lắm mới có được cho tòa soạn nơi mà anh đang làm việc để đổi lấy sự nổi tiếng và khoảng tiền thưởng 5000$. Có lẽ bọ phim sẽ đi vào một kết cục buồn chán nếu như Joe Bradley quyết định bán những thông tin mà mình có cho tòa soạn, nhưng cũng như cách Joe Bradley có được thông tin như thế nào thì cách anh giữ “kín” thông tin cũng khó khăn như thế ấy.

Joe Bradley đã hơn một lần làm ngã người bạn đồng nghiệp của mình nhầm tránh thông tin bị lộ ra. Anh cũng đã tìm đủ mọi cách để từ chối với ông chủ tòa soạn về việc cung cấp các hình ảnh mà mình có được. Đối với công chúng, Joe Bradley là người có lỗi khi anh chưa làm tròn nghĩa vụ của mình đối với công chúng. Bản thân là một nhà báo Joe Bradley hiển nhiên hiểu được giá trị những tấm ảnh mà khó khăn lắm anh mới có được, nhưng anh đã chọn một giải pháp cho mình, giao trả tất cả các tấm ảnh mà mình và người bạn có được cho Princess Anne. Đó có lẽ là một món quà mà công chúa khi nhìn thấy sẽ không bao giờ quên những kỷ niệm mà mình đã có với thành Rome. Princess Anne đã nói: “Mỗi thành phố đều có một vẻ đẹp riêng, và những kỷ niệm mà tôi đã có với thành phố Rome sẽ không bao giờ quên được” (trích trong Roman Holiday).

Có lẽ ta ta nên hài hước một chút khi gợi ý đưa bộ phim Roman Holiday vào trình chiếu cho Sinh viên báo chí xem trong học phần chuyên ngành về “Đạo đức nghề báo”. Bản thân là một nhà báo, chúng ta còn là một con người, thông tin là vàng bạc, ta có thể bằng mọi cách để có được thông tin nhưng việc đưa thông tin đó lên mặt báo cần được cân nhắc cụ thể. Joe Bradley đã chọn một con đường, con đường mà có lẽ khó ai có thể làm được như anh!

7. Đánh giá về hiệu quả truyền thông của bộ phim Roman Holiday

Bộ phim Roman Holiday là một tác phẩm kinh điển được nhiều thế hệ khán giả trên khắp thế giới yêu mến.

Roman Holiday không phải là một tác phẩm giải trí ăn theo mô-típ của các nhà làm phim trong xã hội đương đại. Xem xong bộ phim ta có cảm giác trong phim có những chi tiết rất thật, rất sống động gần gũi với những sự vật, hiền tượng đang xảy ra trong xã hội đương thời.

Có thể nói Roman Holiday là một tác phẩm hiện thực và lãng mạn đang xen. Nó không phải là một câu chuyện với những mô-típ quen thuộc từ trước tới nay. Ở đó không có những tình yêu xét đánh, những nhân vật trong phim gặp nhau như những người xa lạ, đầu tiên không có một tình cảm nào thân thiết với nhau, không có một sợi dây nào kết nối họ với nhau. Sau đó do những điều kiện khách quan và chủ quan họ đã sát cánh bên nhau và tình cảm cũng nãy sinh từ đó.

Đầu tiên mối quan hệ của họ có thể được nói là “vụ lợi”, họ lợi dụng lẫn nhau. Hai anh nhà báo đi theo Princess Anne vì biết cô chính là công chúa, là đối tượng mà giới truyền thông hiện tại đang săn đón. Họ có thể vì sự nổi tiếng, vì tiền hay cũng có thể là vì muốn chiếm được tình cảm của Princess Anne. Họ hành động trước tiên nhất là theo bản chất của nhà báo, những con người tìm kiếm thông tin và đem thông tin đó phục vụ công chúng. Nếu đem Roman Holiday đi so với các tác phẩm điện ảnh đương đại thì Roman Holiday có lẽ hơn những bộ phim khác một bậc ở chất hiện thực.

Vẫn là đề cập đến những vấn đề thời sự nóng bỏng như việc thành lập Liên minh châu Âu EU, bộ phim cũng đề cập đến cuộc sống của những nhà báo và hoàng gia nên nó đã hấp dẫn khán giả ngay từ những phút giây đầu tiên. Bộ phim ca ngợi tình yêu trong sáng, đan xen những chi tiết rất hài hước phim cũng có những chi tiết hành động không kém phần hấp dẫn. Có thể nói Roman Holiday ra đời định hướng cho những tác phẩm điện ảnh sau này ra đời sau nó.

Roman Holiday còn là lát cắt về nghề báo và đời sống hoàng gia, bộ phim giúp khán giả tiếp cận được với cuộc sống của giới nhà báo và giới quý tộc, những tầng lớp khá “đặc biệt” trong xã hội. Roman Holiday có thể được sử dụng trong giáo trình đào tạo Báo chí về “Đạo đức nhà báo” vì những chuyện mà phim đề cập rất thật, rất gần gụi, những chuyện ấy những “nhà báo tương lai” hoàn toàn có thể gặp trong thực tế.


17/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Giáo dục nhân cách, nhà trường hay gia đình?

Ông cha ta thường nói, “Nhân chi sơ, tánh bổn thiện” có nghĩa là con người sinh ra đã có sẵn cái tánh thiện trong mình. Vậy mà sau khoảng mười mấy năm ngồi trên ghế nhà trường, và cũng mười mấy năm đó được cha mẹ dạy dỗ, con người lại đánh mất luôn cái tánh thiện của mình. Một học sinh trung học cơ sở cỡ như lớp tám thì ít nhất cũng đã ngồi trên ghế nhà trường được tám năm. Chưa tính luôn các lớp mầm, lớp chồi, lớp lá… Vậy tính ra cũng ngót chục năm ngồi trên ghế nhà trường, và mười mấy năm ở nhà cùng cha mẹ.

Từ chuyện nữ sinh đánh nhau
Gần đây báo chí đưa tin suốt ngày về mấy cái vụ nam sinh đánh nữ học sinh, rồi một đám nữ học sinh đánh hội đồng một nữ học sinh khác. Có bậc làm cha, làm mẹ lại cho là chuyện bình thường, “Ôi mấy đứa nhỏ, bụng dạ còn non kém thì đánh nhau cũng là chuyện bình thường,”. Nhưng hễ mà có ai chứng kiến mấy vụ việc đó, hay được xem qua các đoạn băng ghi hình mà hàng loạt trang điện tử đăng trên mạng thì mới thấy được mức độ tai hại của nó. Một đám học sinh nữ, đang vỗ tay, hò reo, cỗ vũ cho một học sinh nữ đánh đập một học sinh nữ khác. Cả hai đầu tóc rũ rượi, áo quần xốc xếch. Một người thì nằm dài dưới đất, còn người kia thì dùng giày cao gót đạp thẳng vào mặt của bạn mình. Các em học sinh nam thì làm ngơ, vì có lẽ mấy em này nghĩ, “Đây chỉ là chuyện của chị em phụ nữ thì mình cũng không nên xía vào làm gì,”. Nếu có một nam học sinh nào đó vì thấy xót cho bạn quá nhảy vô can ngăn thì chắc chắn nhận được những câu đại loại như, “Đây là chuyện của con gái, để con gái xử lý, bạn nhảy vào làm gì?”.

Vậy tại sao gần một chục năm ngồi lên ghế nhà trường, được dạy về những môn học như “Rừng vàng biển bạc”, “Đẹp vô cùng đất nước ta ơi”… thì các em nữ sinh vốn chân yếu, tay mềm kia lại trở thành những con người hết sức hung hãn, sẵn sàng dùng gót giày cao gót để đạp thẳng vào mặt bạn mình. Kể cũng lạ, mấy chục năm nay, không khi nào thấy một bài học nào của các em nói về, “Làm sao để tránh được cơn giận giữ”… Văn hóa Việt Nam ta ngày xưa vốn đâu có vậy. Đàn bà, phụ nữ vốn là chân yếu tay mềm, luôn được thương yêu, bảo vệ và chiều chuộng. Chuyện nam học sinh đánh nhau thì thiếu gì, sao không có nghe báo nào nói hết vậy? Đâu đó vẫn còn nghe tin một số em học sinh nam phải trốn nhà, bỏ học vì bị một bạn nam khác hâm dọa đánh. Như vậy chuyện đánh nhau chắc chắn không chỉ là nữ sinh đánh nhau rầm rộ như các báo đưa tin mà đánh nhau chính là vấn nạn chung của cả thế hệ học trò và nền giáo dục Việt Nam hiện nay.

Tôi còn nhớ, hồi còn nhỏ, khi đi học ở quê nhà, thiếu thốn đủ thứ, từ quần áo, đến sách vở… Có chuyện gì gây tức lắm, ví dụ như chuyện thằng Tí con bác Tám đầu xóm dùng bút mực vẫy mực vào áo. Tôi không có dám méc cô giáo, vì biết méc cô giáo xong rồi nó vẫn sẽ tiếp tục vẫy mực vào áo tôi, thâm chí có thể đánh tôi nữa. Mẹ tôi chỉ có một mình tôi là con thôi còn cô giáo có tới bốn, năm chục đứa nhỏ như tôi. Làm sao mà một mình cô có thể giải quyết hết chuyện của bốn, năm chục đứa nghịch ngợm như bọn tôi được? Tức anh ách nhưng chỉ dám về nhà nói với mẹ. Mẹ tôi phán cho một câu, “Không sao đâu con, để mẹ qua nói cho bác Tám biết,”. Vậy mà hay, cuối cùng thì thằng Tí cũng xin lỗi tôi và từ đó không bao giờ dám lấy bút mực vẫy vào áo tôi nữa. Tôi với thằng Tí cũng chơi thân với nhau chứ có bao giờ dám dùng một cây sắt để đập vào đầu nhau bao giờ? Ôi cái tình làng xóm láng giềng và sự quan tâm của các bậc làm cha, làm mẹ thật đáng quý lắm thay…

Đến chuyện nghiện game online 
 Nhân cách của con trẻ bị ảnh hưởng nhiều bởi môi trường sống và cách giáo dục

Ngày nay, các bật cha mẹ thường cắm đầu, cắm cổ quần quật vào công ăn, việc làm. Ít có bậc cha mẹ nào để ý đến con cái mình làm gì ở trường, chơi với bạn như thế nào… Nên ít có ai có thời gian để chịu lắng nghe xem con cái của họ nói cái gì, cứ để mọi chuyện cho nhà trường giải quyết. Rồi phó mặc mọi thứ cho nhà trường. Xem như là con họ do nhà trường hoàn toàn dạy dỗ. Các bậc cha mẹ quên rằng, muốn cho một đứa trẻ nên người thì gia đình chính là yếu tố quan trọng nhất tác động đến sự hình thành nhân cách nơi đứa trẻ. Gia đình phải dạy dỗ chỉ từ một đến hai đứa trẻ, trong khi nhà trường phải chịu trách nhiệm dạy dỗ hàng nghìn đứa trẻ. Không biết có phải do tình cờ hay không mà đa số những chuyện học sinh đánh hội đồng lẫn nhau diễn ra đa số ở các thành phố lớn. Nơi mà các bậc cha mẹ hiếm khi có thời gian để lắng nghe các em. Không lẽ, khi cuộc sống vật chất ngày càng cao thì nhân cách và đạo đức của học trò ngày càng xuống dốc? Gia đình đứng ở đâu trong những chuyện này? Có ai trách một gia đình có một nghìn đứa con mà có mười trong số chúng là những đứa con hư?

Tôi còn nhớ một lần đi tham gia chương trình Cai nghiệm game online của trung tâm Thanh Thiếu Niên Miền Nam. Có một em tên là Quân, gia đình giàu có, cha mẹ là những người thành đạt. Nhưng tiếc thay, Quân là một người bị nghiện game online loại nặng. Mỗi ngày em bỏ ra mười mấy giờ liền chỉ để chơi game. Ở nhà không cho chơi, em ăn cắp tiền gia đình ra ngoài tiệm net chơi. Xin tiền, mẹ không cho, Quân sẵn sàng ăn cắp mấy trăm nghìn của bố, mẹ để đi chơi game. Có lần Quân đi lâu quá, không thấy về nhà, người mẹ mới thấp thỏm đi tìm, gặp con, mừng không xiết, chưa kịp chạy lại ôm con thì đã bị Quân chỉ thẳng vào mặt, “Bà tránh ra, bà tránh ra, bà làm tui mang nhục với bạn bè!”. Sau này, trong một lần tình cờ gặp mẹ quân ở sân bay khi đưa Quân đi cai nghiện game online ở Hà Nội về, tôi mới biết, mẹ quân là một chuyên gia chuyên nghiên cứu các vấn đề Giáo dục ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Như vậy, giáo dục nhân cách của trẻ, ai chịu trách nhiệm chính, nhà trường hay gia đình của trẻ đang sinh sống? Trẻ em vốn là những người vốn dễ dàng thay đổi được nhận thức một khi chịu sự tác động. Từ trước đến giờ chúng ta cứ hay đỗ thừa cho nhà trường và nền giáo dục đã dạy dỗ không đúng cách con em chúng ta. Đúng! Nhà trường phải chịu trách nhiệm nếu học sinh gây gỗ, đánh nhau, hoặc suy đồi về đạo đức. Nhưng chúng ta đang quên rằng, gia đình cũng đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong việc giáo dục đạo đức và nhân cách của các em. Gia đình chính là tế bào của xã hội, một khi gia đình quản lý con em mình không nghiêm thì đừng mong chờ gì tới sự giáo dục của nhà trường vì xét cho cùng, vai trò của nhà trường cũng chỉ là thứ yếu sau sự dạy dỗ của gia đình. Gia đình chính là cái nôi nuôi dưỡng cho tâm hồn trẻ thơ. Muốn thay đổi được nhận thức, nhân cách của trẻ phải thay đổi từ ngọn nguồn, đó chính là gia đình nơi các em đang sống. 

17/9/2011
Hồ Quốc Nam

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Phim The Butterfly circus: Nơi tình yêu và nghị lực lên tiếng

Đại suy thoái Kinh tế ở Mỹ diễn ra khoảng từ năm 1930 cho đến năm 1940. Cuộc khủng hoảng đã làm cho đời sống người dân lâm vào cảnh khó khăn, đặc biệt là nông dân khi giá của lương thực giảm đến 60%, tỷ lệ thất nghiệp tăng lên hơn sáu lần so với những năm trước đó, chiếm đến 25% tổng dân số. Lúc đó có một đoàn biểu diễn nghệ thuật di động đã đi qua những khung cảnh hoang tàn của nước Mỹ. Trên đường đi, đoàn biểu diễn nghệ thuật đã chiếm được toàn vẹn tình yêu của công chúng. Trong một lần đoàn thăm một lễ hội có trưng bài những con người có hình thù kì dị khác thường, họ đã gặp một con người không có tay có chân và đã nhận người này đi cùng với đoàn xiếc của mình.

Một cảnh trong phim
 
Mỗi nhân vật trong đoàn xiếc là một cuộc đời, một số phận riêng biệt, nhưng ở họ có một điểm chung là trước khi gặp nhau, họ đều là những con người phải hứng chịu nhiều bi kịch trong cuộc đời. Họ đã đến với đoàn xiếc này, yêu thương, đùm bọc nhau để vượt qua những khó khăn, vất vả trong cuộc sống. Phim nói về những con người bình thường trong bối cảnh xã hội Mỹ vào những năm khủng hoảng. Chủ để của phim là tình yêu giữa người với người, số phận và những nỗ lực phi thường của các nhân vật để vượt qua số phận, tất cả hòa quyện lại tạo thành một phim ngắn nhẹ nhàng với những thông điệp dễ đi vào lòng người.
 
Các bạn có thể xem phim trực tiếp theo đường dẫn sau đây:
 
16/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Chào mừng Thích Học Toán đã trở lại

Tin vui cho những ai yêu mến Thích Học Toán. Mong ngày anh trở lại được nhiều bình yên:

http://www.ngobaochau.wordpress.com

Trân trọng!

Nước mắt đàn ông chảy vào trong

Chúng tôi đến với Sóc Trăng vào một ngày cuối tháng 8. Sau một quãng đường dài lội bộ băng qua con đường bùn lầy lội bắn lên tới đầu gối, chúng tôi đã đến ngôi nhà mà mình cần tìm. Lúc đến nhà, chị Trần Thị Hồng Nhiên cùng với mẹ và con trai lớn mới học lớp năm đang đi ngoài đồng mót lúa suốt. Đó là một công việc nặng nhọc và thu nhập chỉ vừa đủ để lo cho một bữa cơm đạm bạc trong gia đình. Anh Trần Nhất Vinh ở nhà giữ đứa con trai Út mới ba tuổi.

Hồi mới cưới nhau, người trong xóm cứ khen mãi đôi vợ chồng trẻ Nhiên – Vinh đúng là trời sinh ra một cặp: anh đẹp trai, cao ráo, hiền lành, chăm chỉ làm việc; chị cũng là hoa khôi của làng, hiếu thảo và nghe lời cha mẹ. Những lời chúc phúc của xóm giềng, bà con hai họ giành cho đôi vợ chồng trẻ mới đây thôi mà giờ đây điều không may đã xảy đến làm xiêu vẹo cả một gia đình vốn được mọi người mong đợi là ấm êm và hạnh phúc.

Hồi có thai con trai Út, chị Hồng Nhiên vì tham công tiếc việc nên giấu chồng đi mót lúa mướn, không may chị bị ngã bụng đập xuống đất. Nên đứa con Út mới sinh ra được vài tháng thì bị xuất huyết não. Đến nay, em đã ba tuổi nhưng chỉ biết bi bô gọi mấy tiếng “cha cha”. Mỗi lần bị xúc động mạnh, em thường lên cơn co giật, tay chân quéo lại, mặt mài méo xệch, nước bọt trào ra cả mặt đến khoảng một tiếng đồng hồ. Khuôn mặt ngây thơ, bụ bẫm của đứa trẻ ba tuổi đã bị lệch hẳn sang một bên, đó là di chứng của những lần lên cơn co giật thập tử nhất sinh.

Bệnh tình của con đã mấy năm nay không có tiền thuốc thang. Làm được bao nhiêu tiền anh chị dồn hết vào đưa con đi bệnh viện. Gánh nặng cơm áo gạo tiền cũng không làm cho người cha trẻ xót xa bằng việc chứng kiến con mình mỗi khi lên cơn co giật. Anh chị bán hết đất đai của cha mẹ cho, chỉ để lại khoảng năm mét vuông đất làm nền nhà, bằng những hi vọng nhỏ nhoi như ngọn đèn treo trước gió mong có thể trị bệnh cho con, mong cho con mình có thể bình thường và phát triển như bao đứa trẻ khác. Dẫu hi vọng đó mong manh và dễ vỡ lắm nhưng người cha trẻ vẫn hàng ngày cắn răng chịu đựng những cơ cực trong cuộc sống mưu sinh chứ không chấp nhận cảnh con trai của mình đau đớn, quằn quại trong cơn khốn cùng của bệnh tật.

Đứa con trai lớn của anh mới học lớp năm, nhưng có lẽ được sinh ra và lớn lên trong cảnh nghèo khổ của gia đình cùng với đứa em bệnh tật nên đã sớm ý thức về cuộc sống tự lập. Em còn quá nhỏ để có thể cùng với ba mẹ làm những công việc nặng nhọc kiếm tiền lo cho em trai. Chúng tôi chết lặng người đi khi chứng kiến cảnh một đứa bé mới học lớp năm, lặn ngụp dưới ao để bắt từng con ốc lát làm thức ăn cho bữa cơm chính của gia đình.

Khi đi ghi hình phim trường tại TP. Hồ Chí Minh, điều lỡn vởn trong đầu anh suốt mấy ngày hôm nay không phải là những mới lạ ồn ào nơi phố thị, không phải là ánh đèn đêm rực rỡ sắc màu, không phải là những con người mới quen thân mà có lẽ cả nữa đời còn lại anh chưa chắc có cơ hội nào gặp lại mà là hình ảnh đứa con trai nhỏ ở nhà mà chị Nhiên gọi lên nói là con đang sốt. Anh sốt ruột mòn mỏi mong được về với gia đình bé nhỏ của mình càng sớm càng tốt. Khi MC Thanh Thảo mới hỏi câu đầu tiên về đứa con trai nhỏ của mình, người cha trẻ đã khóc, nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt đầy nghị lực và khắc khổ của anh khiến tôi không kìm nén được cảm xúc của mình. Dẫu biết thiên hạ ghét lắm nước mắt đàn ông nhưng tôi xin hãy cho những đàn ông một lần được khóc vì họ cũng là những con người bằng xương, bằng thịt và biết cảm nhận được nỗi đau của người khác và bản thân mình. Cho tôi xin người đàn ông kia một lần được khóc và cầu mong nước mắt của anh được chảy về tim.

16/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com
(một ngày ở đâu đây)

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Trailer Lục Lạc Vàng 25/9/2011


Mời các bạn xem trailer Lục Lạc Vàng phát sóng ngày 25.9.2011 trên kênh VTV1.

15.9.2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011

Anh hùng lao động Hồ Giáo, Lục Lạc Vàng và tôi

Chương trình Lục Lạc Vàng khi đi ghi hình tại Quảng Nam đã có dịp ghé qua Quảng Ngãi thăm anh hùng lao động Hồ Giáo, người duy nhất trong ngành chăn nuôi gia súc Việt Nam được nhà nước hai lần truy tặng danh hiệu anh hùng lao động.

Người anh hùng lao động năm nào giờ đây đã là một cụ già trên 80 tuổi. Vì tuổi già nên ông đã nghỉ việc ở trang trại chăn nuôi của mình khoảng hai năm nay. Đứa cháu ruột tên là Hồ Ngọc Tâm, người đã từ bỏ ước mơ trở thành kỹ sư xây dựng để nối nghiệp ông Hồ Giáo. Hiện nay Tâm đang thay ông chăm sóc đàn gia súc mà ông đã tận tay nuôi dưỡng mấy chục năm qua. Tuổi đã cao nhưng đôi mắt của người anh hùng lao động vẫn rất sáng, đôi tai ông vẫn rất to và trí tuệ vẫn còn minh mẫn.

 Hồ Ngọc Tâm đang chăm sóc một con trâu giống Mura có nguồn gốc từ Ấn Độ

Hồ Giáo nổi tiếng vì là người chưa bao giờ học về ngành thú y, đặc biệt là bò sữa. Thế nhưng những gì mà ông làm được lại quá sức tưởng tượng của mọi người. Vào khoảng năm 1960, lúc cuộc chiến của dân tộc sắp bước vào giai đoạn đỉnh điểm, Hồ Giáo nhận nhiệm vụ về với nông trường Ba Vì để chăn nuôi bò sữa. Thời đó phương tiện vật chất, kỹ thuật còn rất nhiều thiếu thốn, người chăn bò phải lao động bằng sức người quần quật cả ngày lẫn đêm với đàn bò của mình. Ngày về với nông trường Ba Vì, với khoảng hơn 100 con bò sữa, chỉ sau sáu năm, đàn bò của ông đã lên đến hơn 3.000 con, Ba Vì trở thành nông trường chăn nuôi lớn nhất cả nước.

Khi biên tập của chương trình Lục Lạc Vàng hỏi ông: “Với kinh nghiệm chăn nuôi của mình, xin ông hãy chỉ cho những người nông dân nhận được bò của chương trình Lục Lạc Vàng cách để chăm sóc cặp bò chương trình trao tặng!”. Ông Hồ Giáo điềm nhiên trả lời, “Đâu có cách gì đâu! Chỉ cần mình xem nó là tài sản của mình thì mình sẽ hết lòng, hết dạ chăm sóc nó. Rồi chịu khó học hỏi thêm từ những người có kinh nghiệm. Mình phải chịu khó học. Như tôi là người không có học một ngày nào về thú y. Tôi chỉ học từ những người nông dân có kinh nghiệm thôi!”.

Hồ Giáo và Tâm chụp ảnh lưu niệm cùng với nhóm thực hiện chương trình Lục Lạc Vàng
(08/9/2011)
Cách trả lời rất bình thường và giản dị của ông Hồ Giáo làm cho tôi suy nghĩ rất nhiều. Đúng rồi, cũng như đối với chương trình Lục Lạc Vàng, nếu muốn cho chương trình được tốt hơn thì trước tiên chúng tôi, những người thực hiện chương trình phải xem chương trình là của chính mình, là sự tâm huyết, lòng yêu nghề và không bao giờ hài lòng với những sản phẩm mình đã làm ra. Quan trọng hơn nữa là hiểu được nỗi đau của những người dân mà chúng tôi đang ngày đêm làm việc, sáng tạo nghệ thuật để có thể giúp cho họ. Tôi đã từng nói với một đồng nghiệp của tôi khi nói về chương trình Lục Lạc Vàng, “Chỉ có sản phẩm lên sóng chứ không có sản phẩm cuối cùng,”. Điều đó có nghĩa là, nếu cho chúng tôi thời gian 1 tuần, 2 tuần, thậm chí 1 năm, 2 năm… chúng tôi vẫn thấy trong chương trình của mình vẫn còn rất nhiều chỗ phải sửa và rất nhiều điều để nói.

Nói tới đây tự nhiên tôi lại nhớ đến một nhà văn người Anh đã từng viết: “Tôi chỉ thích nằm lưng trừng ở sườn đồi cỏ non,”. Nằm lưng trừng để không quá thấp để có thể thấy người ở trên cao hơn mình và cũng không quá cao để thấy những người ở dưới thấp hơn mình. Cũng như có lần đạo diễn, nghệ sĩ nhân dân Việt Cường, tổng đạo diễn của chương trình Lục Lạc Vàng đã nói với chúng tôi: “Bằng lòng với những sản phẩm nghệ thuật mình làm ra là tự đào mồ chôn chính sự nghiệp nghệ thuật của mình,”.

Chương trình Lục Lạc Vàng lại tiếp tục cuộc hành trình để đến với những miền quê khác của Việt Nam vẫn còn nhiều khốn khó. Lần này, chúng tôi mang theo một niềm tin sắt đá, “Chúng tôi không bao giờ hoàn thiện!”.

14/9/2010
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Đánh nhau: Lý trí và đạo đức

Chiều nay trên đường về, mới đi được một đoạn ngắn thì có một sự việc xảy ra như sau: một cậu trai trẻ khoảng 20 tuổi chở một cô gái cũng khoảng 20 tuổi quẹt vào một xe khác chở hai người cũng một nam, một nữ, họ đã ngoài 50. Sau đó hai bên lời qua, tiếng lại. Được một lát thì người đàn ông và chàng trai trẻ kia không cãi bằng võ mồm nữa mà xông vào thượng cẳng chân, hạ cẳng tay kèm theo đó là những lời nói tục tĩu để thóa mạ nhau. Theo quan sát của tôi thì cả hai đều bị đánh mấy cái vào mặt. Cũng may là có một số người đi đường thấy bất bình nên nhảy vào can ngăn. Nếu không thì sẽ có nhiều khác sẽ chứng được chứng kiến những đường quyền, cước đẹp mắt, máu mồm, máu mũi văng tùm lum như Tom & Jerry và đương nhiên kèm theo đó là những lời nói tục tĩu không hay cho lắm. Chúng ta bỏ qua bề nổi của tảng băng chìm, cùng nhau nghiền ngẫm một số vấn đề nhỏ như sau:

Lý trí

Nếu nói về lý trí thì có lẽ hai người đàn ông này đều được xem là “có lý trí”. Giống như con gà, con cá lia thia, con chim cu gáy, con sói, con mèo, con hổ, con chuột… mấy con đó con đực nào đánh nhau giỏi là mấy con cái mê lắm. Bởi vì trong thiên nhiên, để cạnh tranh nhau thì mấy con đó thường xông vào đánh nhau. Dĩ nhiên con nào thắng thì con đó được ưu tiên lãnh thổ, thức ăn hoặc con cái. Như vậy thì xét về khía cạnh Động vật học thì hai người này là những người đàn ông có lý trí. Những con như con công, con đực nào có bộ lông đẹp và múa giỏi là mấy con cái mê. Sư tử cái thì thích sư tử đực ở tiếng gầm và bộ bờm trên cổ. “Con gái” (Tôi nói là “con” nghe! Không có lạc đề à!) thì thích “con trai” ở cái mác đẹp trai và có tiền. Mấy “con trai” không đẹp trai, không có tiền mà dẻo miệng thì mấy “con gái” cũng thích. Tóm lại là “đẹp trai”, “có tiền” và “dẻo miệng” là những thứ vũ khí mà “con trai” hay dùng nhất để cua “con gái”.

Quay lại là con người thì hai người đàn ông này sẽ được xem xét ở một khía cạnh khác. Bởi vì hoàn cảnh của hai người này khác với hoàn cảnh của mấy con động vật mà trên kia tôi vừa kể. Họ không có tranh giành lãnh thổ: đất trên đường Phan Xích Long không phải của riêng ai. Họ không trành giành thức ăn: khi xảy ra va quẹt không có mảnh thức ăn nào bị rớt hết và không có ai giật đồ của ai hết. Cuối cùng họ cũng không có tranh giành người đẹp. Bởi vì sau lưng hai người đàn ông này là hai người đẹp, một người ngoài 50 tuổi và một người khoảng 20 tuổi đang ngồi. Dĩ nhiên là cũng hết sức may mắn là họ cũng không có tham gia vào trận chiến này. Như vậy thì xét về lý trí thì không biết ai hơn ai? Chỉ biết họ đánh nhau rất khỏe. Thôi xét thử một khía cạnh khác nữa để xem hai con người này như thế nào?

Đạo đức

Ông bà ta có để lại một câu tục ngữ rất hay: “Yêu trẻ trẻ đến nhà, yêu già già để phúc”. Đại ý nói là nên “kính trên, nhường dưới”, sống hòa hợp thì sẽ được mọi người yêu thương và kính trọng. Như vậy nếu xét riêng ở câu tục ngữ rất đời thường này thì hai người đàn ông tôi kể đã sai:

1. Đối với người đàn ông đã ngoài 50 tuổi kia: lẽ ra ông phải biết chàng thanh niên đó chỉ đáng tuổi con, tuổi cháu ông. Ba mươi năm trước lúc ông bằng tuổi nó bây giờ thì tôi nghĩ có hai trường hợp xảy ra: 1) Nó chưa ra đời; 2) Nó đang tập bò. Có lẽ ba mươi năm trước mà nó lỡ “quẹt” ông một cái thì ông đã không làm như vậy. Vậy mà nỡ nào 30 năm sau ông lại nhào vô thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với nó? Thằng bé mà mới 30 năm trước đây ông còn ẵm bồng và thường hay yêu thương, hôn hít? Ông chưa nuôi nó được ngày nào và cũng chưa dạy nó được chữ nào thì sao ông dám chửi nó là “đồ mất dạy”? Như vậy thì cha mẹ nó, ông bà nó, nhà trường đã dạy nó có đau lòng không? Họ đã nuôi dạy nó tốn không biết bao nhiêu công sức trong đời thì giờ này nó mới nên hình nên dạng, có sức khỏe chạy xe để quẹt ông. Nghe ông nói vậy, họ có sẵn sàng bay vào thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với ông như ông đã làm với con em của họ không?

2. Đối với chàng trai trẻ mới ngoài 20 tuổi: cũng may là chàng trai này mới ngoài 20 tuổi nên thân hình còn gầy gò, ốm yếu. Nếu chàng trai này khỏe mạnh hơn, lực lưỡng hơn một tí thì có lẽ sẽ đưa ông già kia đã “lên đĩa”. Chàng trai 20 tuổi kia ơi, lẽ ra khi cậu đã vô ý đụng phải người ta rồi thì một lời xin lỗi có đáng bao nhiêu? Tôi nghĩ bạn gái cậu cũng thông cảm cho cậu. Câu chuyện xảy ra được giải quyết nhanh, gọn, lẹ và cũng chẳng phải “mất mặt” ai hết. Đứa bạn gái của cậu ngồi ở phía sau lưng không lẽ lại cảm thấy tự hào vì mình có một người bạn trai “có máu mặt”, đã sẵn sàng xông vào đấm mấy cái vào mặt một người đàn ông đáng tuổi cha, tuổi chú mình.

Lại nhớ đến một câu chuyện xưa như trái đất. Chuyện kể như sau:

“Có một cậu bé thích leo lên cây để đái lên đầu người khác. Một hôm, cậu bé đái lên đầu một người. Người này là người có ăn, có học. Ông ta bực lắm nhưng không biết làm sao để trả thù cậu bé. Ông mà đánh nó thì sợ mang tiếng bắt nạt trẻ con. Ông mới khen ngợi nó và cho nó một ít tiền. Ông bảo với nó, “Lần sau gặp người nào ăn mặc sang trọng, con cứ đái vào đầu, sẽ được cho nhiều tiền hơn,”. Thằng nhỏ nhận được tiền khoái quá và lần sau nó làm đúng như lời mà ông đó dặn. Không may cho nó là nó đã đái lên đầu một vị quan có chức, có quyền. Giận quá ông ta đem chém nó. Thằng nhỏ chết mà cũng không biết tại vì sao mình chết,”.

Qua câu chuyện trên có thể thấy thật là may cho chàng trai trẻ. Ông già 50 tuổi mà khôn hơn một tí, sau khi qua vẹt xong, ông hãy nhìn chàng trai bằng ánh mắt trìu mến, tỏ vẻ thông cảm. Như vậy là làm cho nó đỡ mất mặt với bạn gái của nó. Cũng là một cách khuyến khích nó, “mày cứ chạy ẩu như vậy, có ngày đụng phải xe hàn, xe tải là mạng mày đi con à!”.

Chàng trai trẻ sau khi bị ông già chửi mấy câu vào mặt, lẽ ra cũng nên tỏ thái độ kính trọng một người sắp “gần đất xa trời” như ông già kia (theo như nhạc sĩ Y Vân thì đời người ta chỉ có 60 năm thôi). Và cũng bằng thái độ đó, quay sang nhỏ nhẹ với người bạn gái ở sau lưng mình, “Ông già ấy mắng yêu anh đó mà!”. Như vậy thì có lẽ chuyện không hay hồi chiều đã không thể xảy ra.


13/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

(Trên đây chỉ là vài dòng của một người cảm thấy không bình thường lắm trước những chuyện xảy ra trong đời sống ngày thường. Gã không muốn ai có thể hiểu mình hết và cũng không muốn tranh luận với ai về “lý trí” hay “đạo đức” gì hết. Chỉ muốn được viết ra những điều mà mình không biết đúng hay sai.)

Âm nhạc: Rung Lên Lục Lạc Vàng

Bài hát Rung Lên Lục Lạc Vàng được nhạc sỹ Vũ Đức Sao Biển sáng tác riêng cho chương trình Lục Lạc Vàng - Kết nối những miền quê. Chương trình Lục Lạc Vàng phát sóng trên VTV1 vào 20h30 Chủ nhật hàng tuần. Ngoài ra, Lục Lạc Vàng còn phát sóng trên 13 đài truyền hình địa phương vào các giờ trong tuần trên khắp đất nước Việt Nam. 

 

Nhạc sỹ Vũ Đức Sao Biển sau khi xem chương trình, đã sáng tác bài hát này với tất cả tình cảm dành cho những người dân khó khăn đã bắt đầu tìm thấy nụ cười khi nhận được cặp bò của chương trình Lục Lạc Vàng trao tặng. Trong thời gian gần đây, Rung Lên Lục Lạc Vàng đã trở thành bài hát chủ đề cho Lễ Trao Tặng, một phần chính trong chương trình Lục Lạc Vàng - Kết nối những miền quê.

Các bạn có thể nghe bài hát Rung Lên Lục Lạc Vàng theo đường dẫn sau:

Các bạn có thể xem và tải xuống lời bài hát đầy đủ tại đây:
https://docs.google.com/viewer?a=v&pid=explorer&chrome=true&srcid=0B3lAlX6gOatJODU3ZmNlZDItYmFiZS00ZDI4LTgzYmQtMzdkZDcxYjQ2YWQy&hl=en_US

13/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Viết cho Trung thu năm 2011: Tính công bằng của sự bất công

Lại một mùa Trung thu nữa đi qua. Trung thu năm trước cũng là trên đường Phan Xích Long này. Nhìn lại một năm qua có bao nhiêu chuyện đổi thay. Những con người đã đi qua, những con người còn ở lại. Biết bao nhiêu cuộc vui, biết bao nhiêu sự kiện. Sau một năm thì cái còn lại duy nhất chính là bản thân mình.

Một câu chuyện bâng quơ

Tối hôm qua là đêm Trung thu, không biết đi đâu, chạy xuống thăm Thành. Được biết, Thành mới bị hai người lạ mặt lấy mất cái bóp tiền. Trong đó cũng không có nhiều tiền lắm, tiền mặt khoảng hai triệu, còn lại chủ yếu là giấy tờ tùy thân. Nhìn mặt Thành hơi buồn, không biết là buồn vì chuyện gì? Không lẽ nào một người sẵn sàng từ bỏ công việc của một giảng viên để trở lại làm một sinh viên lại buồn vì mất hai triệu đồng và một số giấy tờ tùy thân? Thì ra là trong hai triệu đồng đó có một triệu đồng là tiền để dùng vào việc trả ân, trả nghĩa…


Tôi thấy mình cần làm một chuyện gì đó để cho Trung thu đêm nay là một đêm vui trọn vẹn. Tôi giở trò an ủi:

- Câu chuyện được mất ở đời này nó cũng giống như bụi bám vào người. Chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua là bụi bay đi hết. Cái còn lại cuối cùng của chúng ta là bản thân mình thôi. Cái gì có thể bị người khác lấy đi được là những cái không đáng quý. Hai người đó có thể lấy hết tiền, hết giấy tờ của anh nhưng hai người đó không thể lấy được bản thân anh. Sao anh không nghĩ là hai người đó đang cần tiền hơn bản thân mình? Biết đâu họ đang có mẹ già đang hấp hối, vợ đang đau đẻ hay con đang bệnh. Có lẽ họ cần số tiền đó hơn mình nên họ mới lấy.

Tôi thấy mặt Thành hơi giãn ra. Như vậy là tôi đã thành công. Tôi đã khơi dậy được Phật tánh trong một con người đã rất nhiều lần giảng cho tôi nghe về triết lý của đạo Phật. Tôi tiếp tục giở trò:

- Nhờ hai người đó lấy mất bóp tiền mà hôm nay anh em mình mới được gặp nhau. Biết đâu mấy chục năm sau nữa, khi anh Thành đã có trong tay hàng chục, hàng trăm tỷ đồng thì những kinh nghiệm của ngày hôm nay lại có ích. Lúc đó anh sẽ có nhiều kinh nghiệm quản lý tiền hơn bởi vì anh đã từng để mất một số tiền rất nhỏ mà anh đã từng xem là rất lớn. Lúc đó có thể mất đến hàng tỷ đồng anh cũng không thể có những cảm giác vui, buồn lẫn lộn như anh em mình đang ngồi với nhau như lúc này.

Thành cười ra vẻ tâm đắc. Tôi đã thắng bằng trò khỉ của mình. Như vậy là trong những chuyện tưởng chừng như là bất công lại có những câu chuyện công bằng ngay đằng sau nó. Đó là triết lý của ngày thường, bình thường và giản dị.

13/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

“BÌNH YÊN CON NHÉ” VÀ NHỮNG ĐIỀU CHƯA KỂ

 
Nhóm tác giả: Các thành viên CLB Truyền thông Rec miền Nam
 
Chúng tôi đến Nha Trang vào những ngày mưa tầm tã. Không khó khăn lắm để tìm ra địa chỉ ngôi nhà 56/3 Phương Sài, TP Nha Trang. Đó là căn nhà của chú Tống Phước Phúc, người mà qua một tờ báo chúng tôi đã ngưỡng mộ chú rất nhiều. Mấy anh em trong đoàn thực sự rất lo lắng, vì đây là lần đầu gặp gỡ chú trực tiếp, mấy lần trước chúng tôi chỉ trao đổi sơ với chú qua điện thoại từ TP Hồ Chí Minh. Vượt mấy trăm cây số ra đây, trước hết vì cái Liên Hoan Phim, sau nữa, chúng tôi thực sự cảm thấy cảm phục chú Phúc vì những gì chú đã làm, chúng tôi không muốn uổng công.

Trời mưa ngoài đường lạnh buốt, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy vẫn không ngớt tiếng nói cười của gần 40 em nhỏ. Có cả những bé mới chỉ vài tháng tuổi đang được chú bế trên tay. Trò chuyện với chú mới biết, đây là những em nhỏ may mắn sống sót sau khi bị mẹ bỏ rơi tại bệnh viện, được chú mang về nuôi nấng. Chăm sóc các em nhỏ vốn đã không phải một công việc dễ dàng của người đàn ông. Nhất là đối với chú Phúc, một người xuất thân từ một gia đình nghèo khó, vào Nha Trang lập nghiệp bằng nghề thợ xây. Chú đã có gia đình, một người vợ và hai đứa con. Chúng tôi nhìn lại khắp căn nhà và thấy không chỉ những em bé, mà có cả những bà mẹ trẻ đang mang thai đợi tới ngày sinh nở.

Hành trình của khó khăn và hạnh phúc

Chẳng giấu gì chúng tôi, chú Phúc kể lại tất cả. Ngày đó, trong lần đưa vợ đi vượt cạn ở bệnh viện, chú đã chắp tay nguyện cầu Thượng đế cho vợ con mình bình an thì bản thân chú sẽ làm bất cứ gì để trả ơn. Ngay khi cảm nhận niềm hạnh phúc vì mẹ tròn con vuông thì chú phải chứng kiến một em bé không được chào đời, bị vứt bỏ tàn nhẫn bởi người mẹ. Kể từ ngày đó, chú âm thầm làm một việc mà ban đầu ai cũng nghĩ chú có vấn đề về thần kinh: đi xin xác những bé thai nhi xấu số bị bỏ lại bệnh viện, ở bãi rác, ở bờ biển về chôn cất trong một nghĩa trang chú tự tay lập nên: nghĩa trang Đồng Nhi. Viêc này cũng không dễ dàng gì, biết là chú có tấm lòng đấy, nhưng thật khó để thuyết phục mọi người tin và hiểu. Cho đến khi chú gặp được Bác sĩ Xuân- PGĐ Trung tâm bảo vệ bà mẹ trẻ em giúp đỡ và động viên, nhưng chú vẫn phải làm vài xét nghiệm để khẳng định tinh thần bình thường, sức khỏe tốt, lí lịch trong sang thì mọi ngươi đã bắt đầu biết đến cái tên Tống Phước Phúc- một con người với tấm lòng thiện nguyện.

Những người lái xe ôm, những người công nhận vệ sinh, những bác sĩ sản khoa, những bà mẹ trẻ bắt đầu quen với hình ảnh một người đàn ông dáng người nhỏ, khuôn mặt khắc khổ, ngày ngày lân la bắt chuyện với cánh xe ôm, nói chuyện với những bà mẹ trẻ đang ngồi chờ phá thai. Chú tận tình hỏi thăm họ vì sao không giữ đứa trẻ lại và kiên nhẫn thuyết phục để họ giữ đứa bé lại chờ tới ngày sinh nở, nếu không có điều kiện nuôi chú sẵn sang nhận nuôi và sẵn sang cho họ nhận con về nuôi khi họ có điều kiện. Lân la với cánh xe ôm thì chú nhờ họ xem các bà mẹ đến đây phá thai khi nào, nếu có trường hợp nào khẩn cấp thì báo ngay vào điện thoại cho chú.

Chú tâm sự với chúng tôi về những kỉ niệm không thể nào quên khi lần đầu đi xin xác các em về, chẳng ngày nào là không khóc, có bé còn được nguyên vẹn hình hài, có bé chỉ nhìn vào là rớt nước mắt. Nói về những khó khăn của những ngày đầu tiên ấy, chú lại bồi hồi xúc động. Đầu tiên là cái họ Tống của chú, nghe rất giống họ của người Tàu, công an cử người theo dõi chú vì sợ chú bắt trẻ em bán cho người Tàu. Có năm, 30 Tết chú còn bị mời lên Công an giải quyết việc. Những chị đang mang bầu hiện ở tại nhà chú khi đi chợ chuẩn bị bữa ăn cho các em thì bị mọi người nói là mấy cô làm thợ hồ cho chú Phúc thì tác giả bào thai chắc cũng là chú thôi. Rồi đến những ngày một tay chăm sóc các em bé sơ sinh, một mình lo đi đăng kí tên khai sinh cho các con được mang họ mình, một mình lo cho các em lúc trở bệnh, ốm đau… Gio thì gần 40 em nhỏ đã có khai sinh, có họ tên, tất cả đều mang họ của chú, họ Tống, con trai tên Vinh, con gái tên Tâm, ấp ủ ước mơ của người cha “con gái có tấm lòng nhân hậu, con trai có ước vọng vinh quang”. Công việc bếp núc và chăm sóc các em giờ đây cũng có bàn tay của các chị từng suýt từ bỏ giọt máu của mình, được chú Phúc khuyên nhủ đã tình nguyện ở lại phụ giúp chú.

Nghĩa trang Đồng Nhi - Kí ức không phai

Mỗi lần nhắc về kí ức những ngày ngắn ngủi ở Nha Trang, chúng tôi không thể nào quên một hình ảnh: Nghĩa trang Đồng Nhi. Đây là một nghĩa trang nằm cách nhà chú và cũng là cách thành phố hơn 20km. Nghĩa trang nằm trên một sườn dốc đá, chú mua với số tiền 15 triệu đồng và tự tay xây cất. Chúng tôi đến Nghĩa trang vào một buổi sáng mưa tím trời. Chiều hôm trước chúng tôi đã đi nhưng đến nửa đường đành quay về vì ngã ba SOS được cảnh báo là bị ngập nước, xe bị cấm qua lại. Trong khi đó, có xác của hai bé hài nhi cần được chôn cất. Trong cuộc đời mình, lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh ấy. Đang ngồi nói chuyện với chúng tôi, chú Phúc nhận được điện thoại của chú xe ôm trước cổng bệnh viện và vội vàng khoác áo mưa tới đó, tin nhậ được là vừa có một em bé 7 tháng tuổi bị phá. Nửa tiếng sau chú trở về và chúng tôi không thể nào tin vào mắt mình. Em bé gái đã 7 tháng tuổi, đã đủ đầy một hình hài, vậy mà người mẹ đang tâm vứt bỏ. Thắp nén nhang nguyện cầu cho linh hồn em an nghỉ, tôi thấy xót xa quá đỗi. Hình ảnh chú đứng lặng trước em, cẩn thận mặc vào cho em chiếc vớ nhỏ xíu, chiếc áo ấm cứ mãi ám ảnh tâm trí tôi. Trách mẹ cha quá vô tâm và chẳng đủ can đảm để cho em một lần được bi bô tiếng khóc. Sáng hôm sau, dù trờ còn mưa, nhưng mấy anh nhất quyết đòi theo chú đưa em về nghĩa trang, may mà đường hết ngập. Con đường xóc và ngoằn ngoèo ẫn tới nghĩa trang như càng làm đau lòng những người tiễn đưa, chú Phúc im lặng, chúng tôi im lặng.

Nghĩa trang đây rồi, trải ra trước mắt tôi là những nâm mồ bé xíu, mỗi ngôi mộ cắm một bong hoa, một rừng hoa 7000 bông là 7000 sinh linh bé bỏng đang yên nghỉ. Chú tự tay chôn cất cho em, cái tên Tống Phước Đông Xuân chú đặt cho em an ủi lòng người bằng một chút ấm áp, hi vọng: đông lạnh lẽo u buồn sẽ qua mang xuân về ấm áp. Cuộc tiễn đưa không vòng hoa, không tiêng khóc chỉ có tiếng mưa não nề, thổn thức xé lòng người.

Vĩ thanh…

Tạm biệt Nha Trang, một Nha Trang lần đầu ghé thăm không phải là bờ biển dài cát trắng lung linh, không phải Nha Trang có Vinpearland xa hoa, mà là Nha Trang nơi có những trái tim nhân ái đang lặng lẽ thắp lên cho đời những ngọn lửa ấm áp, yêu thương.

Trở về Tp HCM, mấy anh em bắt đầu dựng phim, với quyết tân cao độ là phải có giải cao để tấm gương của chú Phúc được nhiều người biết đến, để giúp đỡ chú. Tâm huyết và công sức của chúng tôi đã được đền đáp xứng đáng khi bộ phim phóng sự của nhóm được giải nhất Liên hoan phim sinh viên 2010. Những cuộc điện thoại chúc mừng, thăm hỏi của rất nhiều người có uy tín càng làm chúng tôi vững tin. Và trong đó cuộc điện thoại chúc mừng, cảm ơn của chú Phúc khi xem đĩa chúng tôi gửi tặng chính là món quà làm chúng tôi hạnh phúc nhất.

Chúng tôi mới là những người phải cảm ơn chú, cảm ơn người đã cho chúng tôi- những sinh viên trẻ biết được bao giá trị của cuộc sống. Tôi cảm ơn những ngày ở Nha Trang đã cho tôi thêm bao nhiêu bài học, để mỗi lần vấp ngã trong đời, tôi luôn đủ mạnh mẽ để đứng lên.

“Bình yên con nhé” là tên chúng tôi đặt cho bộ phim của mình- đó là mong muốn của chú và của chúng tôi: mong các bé thơ luôn được bình yên, luôn được sống hạnh phúc và vui vẻ. Tôi nhớ đến những dòng trong bức thư chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết gửi gia đình chú “ Anh chị đã làm những việc quên mình vì người khác, không những là nơi nương tựa cho những mảnh đời bất hạnh mà hơn thế còn là tấm gương cao đẹp của danh dự và nhân phẩm. Việc làm của anh chị cùng với rất nhiều việc làm tình nghĩa khác trong cộng đông vẫn đang nảy nở sẽ như hoa thơm diệt trừ cỏ dại để hướng đến chân thiện mỹ”.
 
Các bạn có thể xem phim tại đường dẫn dưới đây:
 
 
 
 Nhóm tác giả CLB Truyền thông Rec miền Nam

11/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Ảnh chương trình Lục Lạc Vàng - Kết nối những miền quê

Một số hình ảnh chương trình Lục Lạc Vàng - Kết nối những miền quê năm chụp vào 09/2011 các tỉnh Đắk Lắk, Quảng Nam, Long An:



Sáu em thiếu nhi của chương trình tại xã Hòa Tân, huyện Krông Bông, tỉnh Đắk Lắk



Bầu trời Đắk Lắk hôm đó nhiều mây và u ám



Đạo diễn - Nghệ sĩ nhân dân Việt Cường chỉ đạo cho các em biểu diễn



Minh Béo, MC Lễ trao tặng chương trình Lục Lạc Vàng



Sân khấu hai Lễ Trao Tặng, phần hội



Minh Béo trong chương trình ở Đắk Lắk



Bàn điều khiển của đạo diễn Nguyễn Hoàng



Minh Béo cùng các hộ dân ở xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Huệ, tỉnh Long An



Bò của chương trình Lục Lạc Vàng



Chụp ảnh lưu niệm với các em thiếu nhi tại xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Huệ, tỉnh Long An



Những cánh diều giấy tung bay trên sân khấu chương trình Lục Lạc Vàng



Niềm vui của hộ dân và MC Minh Béo khi khám phá ra số thứ tự cặp bò


 
Quỳnh Hoa, trưởng trương trình cùng MC Minh Béo

12/9/2010
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Phim tài liệu Chuyện tử tế, hơi thở của thời cuộc

Chuyện tử tế được đánh giá là một trong mười bộ phim tài liệu hay nhất thế giới do đạo diễn Trần Xuân Thủy bấm máy. Phim được sản xuất năm 1985 và được công bố rộng rãi năm 1987. Nội dung phim xoay quanh bối cảnh xã hội và đời sống của nhân dân Việt Nam trong Chế độ bao cấp trước đại hội lần VI của Đảng Cộng sản Việt Nam (tháng 12 năm 1986).

Một năm sau ngày được công bố, năm 1988, Chuyện tử tế được tham gia Liên hoan phim Leipzig của Cộng hòa Dân chủ Đức và giành được giải Bồ câu bạc, giải thưởng lớn thứ hai của Liên hoan phim. Cùng với phim tài liệu Hà nội trong mắt ai, Chuyện tử tế đã đưa tên tuổi của đạo diễn Trần Xuân Thủy lên vũ đài điện ảnh thế giới.


Cảnh quay nhà quay phim Đồng Xuân Thuyết trên giường bệnh

Cảnh phim đào mồ chôn người chết

Phim để lại những ấn tượng sâu sắc cho người xem khi đụng đến những vấn đề nhạy cảm nhất của hầu hết các nhóm xã hội Việt Nam đương thời: tầng lớp văn, nghệ sĩ (quay phim, đạo diễn, biên kịch, nhà thơ…); nông dân; lãnh đạo; bác sĩ; nhà tu; những người có công với cách mạng… trong 10 năm đầu kể từ ngày đất nước thống nhất. Người dân trong phim được nói lên những suy nghĩ, ưu tư, trăn trở của mình từ những vấn đề gai góc nhất của xã hội đương thời đến những vấn đề rất bình thường, giản dị trong cuộc sống.

Phim Chuyện tử tế thể hiện “bản lĩnh” của những người làm phim tài liệu như đạo diễn Việt An có lần đã từng nói: “Với những người làm phim tài liệu, trước tiên phải có bản lĩnh, có bản lĩnh rồi mới đến tri thức và tài năng…”. Chuyện tử tế là hơi thở của thời cuộc, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.

Các bạn có thể xem phim Chuyện tử tế trực tiếp qua hai đường dẫn sau:

Phần 1:




11/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam/blogspot.com

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Huệ, tỉnh Long An


“Ở tận sông Hồng em có biết. Quê hương anh cũng có dòng sông. Anh mãi gọi với lòng tha thiết. Vàm Cỏ Đông ơi Vàm Cỏ Đông”. (lời bài hát)

Sông Vàm Cỏ Đông chảy qua địa phận huyện Đức Huệ, tỉnh Long An. Từ lâu, Vàm Cỏ Đông đã đóng vai trò quan trọng trong giao thông đường thủy cũng như phát triển nông nghiệp của bà con trong vùng.

Đức Huệ là huyện nằm ở phía bắc tỉnh Long An. Người dân nơi đây sinh sống chủ yếu bằng nghề nông. Đất đai bạc màu, nhiễm phèn, nhiễm mặn, phương tiện sản xuất còn thô sơ chính là những trở ngại lớn nhất cho bà con trong vùng phát triển nông nghiệp. Cuối năm 2008, đầu năm 2009, Đức Huệ được xem là một trong những huyện nghèo nhất của tỉnh Long An, với tỉ lệ hộ nghèo xấp xỉ 20%. (theo thống kê của UBND tỉnh Long An)

Chương trình Lục Lạc Vàng – Kết Nối Những Miền Quê đã về với xã Mỹ Thạnh Đông, một trong những xã nghèo của huyện Đức Huệ, nơi đời sống bà con còn nhiều khó khăn cần được giúp đỡ. 

10/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Xã Long Hưng, huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước

Bài hát Tiếng chày trên Sóc Bom Bo, "đặc sản" dân ca tỉnh Bình Phước

Bình Phước từ lâu nổi tiếng là tỉnh có cảnh quan thiên nhiên đẹp, hệ sinh thái còn được bảo tồn nguyên vẹn. Bình Phước nổi tiếng với núi Bà Rá là một trong 3 ngọn núi cao nhất Nam bộ. Núi còn là một địa danh gắn liền với cuộc kháng chiến anh dũng của đồng bào Phước Long. Nơi đây đã xây dựng một nhà bia rất trang trọng để tưởng niệm các chiến sĩ hy sinh trong khu vực Bà Rá.

Phát huy thế mạnh kinh tế cây công nghiệp dài ngày của vùng, xã Long Hưng, huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước là nơi trồng nhiều các loại cây lâu năm như: Cây Điều, Cao Su, Cà Phê. Trong đó, trong những năm gần đây, Cao Su vươn lên trở thành cây công nghiệp hàng đầu của địa phương với diện tích gieo trồng hơn 500 héc-ta.

Cây Cao Su mang lại giá trị kinh tế rất cao cho địa phương, tuy nhiên bên cạnh đó vẫn còn rất nhiều những gia đình đang khó khăn, chật vật trong cuộc sống mưu sinh hàng ngày.


10/9/2011
Hồ Quốc Nam
http://hoquocnam.blogspot.com

Xã Thắng Thủy, huyện Vĩnh Bảo, tỉnh Hải Phòng

“Như núi Thái Sơn, sao Bắc Đẩu
Nghìn năm sau như vẫn một ngày.”

Đó là lời ca dân gian dùng để ca ngợi người thầy đức cao trọng vọng, nhà tiên tri lỗi lạc của dân tộc, Trạng trình Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Tượng Nguyễn Bỉnh Khiêm tại Vĩnh Bảo, Hải Phòng
Hàng năm cứ đến ngày 23/12, người dân ở các nơi lại kéo về đền thờ Trạng trình tế lễ, dâng hương tưởng nhớ ngày mất của Trạng. Đây được xem là nơi tôn vinh truyền thống hiếu học và tôn sư trọng đạo của người dân tỉnh Hải Phòng.

Xã Thắng Thủy, huyện Vĩnh Bảo, tỉnh Hải Phòng là một xã thuần nông. Cảnh vật đầu tiên đập vào mắt của những người từ xa mới đến nơi đây là những những cánh đồng thuốc lào trải dài ngút tầm mắt. Người dân nơi đây thật thà, chất phác. Do bản chất cần cù lao động, chịu thương chịu khó, đời sống của bà con đang dần dần được cải thiện. Nhưng bên cạnh đó vẫn còn không ít bà con có đời sống thật sự khó khăn cần được giúp đỡ.

10/9/2011
Hồ Quốc Nam

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

Âm nhạc: Dạ khúc cho tình nhân

Tình yêu, tính nghệ sĩ, chất triết học đã tạo ra một bài hát đi sâu vào trái tim những người yêu âm nhạc thực sự mấy chục năm qua.


Ca khúc Dạ khúc cho tình nhân do hai vợ chồng Phương và Lê Uyên sáng tác và thể hiện.

09/9/2011
Hồ Quốc Nam

Phim: Đường về (The way back)


Đường về (The way back) kể về một nhóm người vượt ngục nhà tù cộng sản để tìm đến tự do. Phim được xây dựng trên những sự kiện lịch sử có thật (sự hình thành và sụp đổ của Chủ nghĩa Cộng sản ở Liên Xô và các nước Đông Âu cũ) nên tạo được sự hấp dẫn cho người xem ngay từ đầu.

Đường về (The way back) là một bộ phim đáng xem không phải ở những pha đánh nhau, bắn súng... đến rợn người mà là cốt truyện trong sáng, mạch lạc và đậm chất nhân văn.

Hành trình của nhóm người vượt ngục đã phải trải qua nhiều cam go, thử thách. Rất nhiều người trong số họ đã phải hi sinh chính mạng sống của mình trên đường đi tìm chân trời tự do. Phim có một phần chất bi tráng khi cô gái duy nhất trong đoàn trước khi chết muốn các thành viên khác chỉ cần nhớ đến tên của mình.

09/9/2010
Hồ Quốc Nam

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2011

Blog thầy Nguyễn Ngọc Trân

Những bạn có đam mê tìm hiểu về Kinh tế xin mời ghé thăm blog của thầy Nguyễn Ngọc Trân. Thầy Trân hiện đang được khoa Báo chí & Truyền thông, ĐH. KHXH&NV TP.HCM mời về giảng môn Tường thuật chuyên ngành Kinh tế.



Địa chỉ blog thầy Trân như sau: http://gatebeepers.blogspot.com/

Thầy Trân có nhiều năm kinh nghiệm viết và biên tập tin, bài liên quan đến lĩnh vực Kinh tế.

08/9/2011
Hồ Quốc Nam